Nhà hàng anh chọn nhỏ, trong con ngõ yên tĩnh, không phải kiểu nhà hàng sang trọng Vy hay tưởng tượng khi nghĩ đến "kiến trúc sư nổi tiếng đi ăn tối."
Cô nói điều đó.
Anh nhìn cô. "Em tưởng tôi chọn kiểu nhà hàng nào?"
"Em không biết. Xịn hơn?" Cô nhìn quanh — bàn gỗ đơn giản, đèn vàng, thực đơn viết tay. "Nhưng ở đây ngon hơn."
"Tôi biết." Anh cầm menu lên. "Tôi hay đến đây khi cần nghĩ."
Họ gọi đồ ăn. Họ nói chuyện — không phải về dự án, không phải về kiến trúc, mà về những thứ ngẫu nhiên hơn: cái cách Hà Nội thay đổi và không thay đổi, tại sao cô chọn mở tiệm sách, tại sao anh đi Singapore bốn năm rồi về.
"Anh về vì gì?" cô hỏi.
Anh cầm ly nước lên, nhìn vào đó một giây. "Vì tôi muốn xây ở đây."
Giọng anh khi nói điều đó — không hào hứng, không giải thích — cô nghe thứ gì đó thật trong đó.
"Em hiểu," cô nói.
Anh nhìn cô. "Em chưa hỏi xây gì."
"Không cần." Cô nhún vai. "Quan trọng là *ở đây*."
Anh im lặng một lúc.
"Tôi hay đoán được người," anh nói. "Thói quen nghề nghiệp — nhìn người dùng không gian thế nào thì biết họ cần gì." Anh nhìn cô. "Nhưng em thì không đoán được."
Cô ngạc nhiên. "Anh không đoán được em?"
"Không." Giọng anh bằng phẳng, không phàn nàn. "Em nói những thứ tôi không dự tính. Em nhìn bản vẽ theo cách khác. Em không hỏi những câu tôi chờ."
Cô không biết nói gì.
"Tôi ghét không đoán trước được," anh nói. Dừng lại. "Nhưng trường hợp của em thì khác."
Bên ngoài, Hà Nội bắt đầu lên đèn. Và trong cái nhà hàng nhỏ trong ngõ yên tĩnh, Vy nhìn người đàn ông ngồi đối diện — người hay đến tiệm cô mua cà phê, người không thích kế hoạch bị phá vỡ, người vừa nói với cô điều mà cô không đoán trước được — và lần đầu tiên cô nghĩ: có lẽ không phải mưa đã đưa anh vào tiệm cô hôm đó.
Có lẽ anh sẽ tìm cách vào dù trời có mưa hay không.
Cô không nói điều đó ra.
Nhưng anh nhìn cô, và cô nghĩ — với cái cách anh nhìn — có thể anh đã đoán ra rồi.
