Chương 9 · Buổi Sáng Hôm Sau

Trần Vy thức dậy lúc sáu giờ kém mười lăm.

Đây là việc cô làm mỗi ngày — dậy sớm, xay cà phê, mở cửa tiệm lúc bảy rưỡi, bắt đầu một ngày mới với cái lịch trình không hề có chỗ cho những điều bất ngờ. Thế mà cái bữa tối hôm qua cứ nằm trong đầu cô như một cuốn sách bị kẹp sai trang.

Anh ấy đã nói cô là người anh không đoán trước được.

Và anh ấy nói điều đó như một lời khen.

Vy đứng trước bếp, tay cầm phin cà phê, nhìn ra ô cửa sổ nhỏ. Phố Nguyễn Hữu Huân buổi sáng sớm còn mờ sương. Có một xe đẩy bán xôi đã dừng ở góc phố. Tiếng chim sẻ trên mái nhà hàng xóm.

Cô nhớ lại cái cách anh nhìn cô khi cô nói về dự án cầu.

Không phải kiểu nhìn lịch sự. Không phải kiểu người đang nghe cho có. Mà là kiểu người đang thực sự nghe — và thấy cái gì đó trong những điều cô nói.

Cô không quen với kiểu nhìn đó.

Cà phê chảy xuống từng giọt một.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ một số lạ:

*"Hôm qua quên hỏi — tiệm mở mấy giờ? — Vũ"*

Vy đứng nhìn màn hình ba giây.

Rồi cô gõ lại: *"7h30. Americano không đường vẫn chờ anh."*

Câu trả lời đến trong vòng ba mươi giây: *"Tôi sẽ đến muộn hơn hôm nay. Họp 8 giờ."*

Cô không biết tại sao điều đó lại làm cô cười.

Chớp Mắt Thương Em

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn