Mưa đầu mùa đến vào một đêm thứ Hai, không báo trước.
Tống Hy đang ngủ thì nghe tiếng gì đó nhỏ giọt đều đặn xuống sàn nhà. Cô mở mắt ra trong bóng tối. Tiếng nhỏ giọt không dừng lại.
Cô bật đèn pin trên điện thoại.
Một vệt nước chảy xuống từ góc trần nhà, rơi xuống đúng cạnh cái tủ gỗ cũ của bà ngoại. Cô vội vàng lấy cái xô nhựa tìm được dưới bếp ra hứng. Đặt xô vào, tiếng nước rơi xuống xô kêu lên đều đặn.
Cô đứng nhìn mái nhà trong ánh đèn pin.
Còn hai chỗ nữa đang có dấu hiệu ẩm — một góc bếp, một chỗ gần cửa sổ phòng ngủ.
Đêm đó cô ngủ được khoảng ba tiếng, cứ hai mươi phút lại tỉnh giấc nghe xem xô đầy chưa.
Sáng ra mưa tạnh. Cô đứng ngoài sân nhìn lên mái ngói, không biết cái nào bị vỡ, không biết sửa kiểu gì.
"Cô bị dột?"
Cô quay lại. Lâm Mộc đứng ở hàng rào, tay cầm li cà phê, nhìn lên mái nhà cô với ánh mắt của người đang đánh giá mức độ thiệt hại.
"Ừ." Cô gật. "Ba chỗ."
Anh nhìn thêm một lúc. "Hôm nay tôi có việc. Chiều tôi xem được không."
"Ông không cần phải—"
"Mái nhà đó mà không sửa, mưa lần tới dột hết cả nhà." Anh nói, giọng bình thản. "Chiều tôi sang."
Rồi anh uống cà phê và đi vào.
Chiều hôm đó, Lâm Mộc và cha anh sang với thang, dụng cụ, và mấy tấm ngói mới. Cô đứng dưới nhìn hai người leo lên mái nhà làm việc, không biết mình phải làm gì để giúp nên chỉ đứng đó.
"Cô vào nấu nước đi." Ông Lâm nói từ trên mái xuống.
Cô vào nấu nước.
Rồi nghĩ thêm, cô xuống bếp nấu cơm luôn.
Cô không nấu ăn giỏi — đây là sự thật cô thừa nhận thoải mái. Ở Thượng Hải cô ăn ngoài gần như mỗi ngày, đặt đồ ăn về hoặc ăn căng tin công ty. Nhưng cô cũng không đến mức không biết nấu — bà ngoại dạy cô hồi nhỏ mấy món cơ bản, chỉ là lâu không nấu nên hơi cứng tay.
Cô nấu cơm trắng, kho thêm nồi đậu phụ trứng với cà chua, luộc rau muống hái từ vườn nhà mình — mảnh vườn giờ đã được ông Lâm cày giúp nên trồng được vài thứ, trong đó có mấy luống rau muống mọc nhanh nhất.
Khi hai người xuống, cơm vừa xong.
"Mời ông và anh Lâm ăn cơm." Cô bày lên bàn.
Ông Lâm ngồi xuống, nhìn mâm cơm, gật đầu. "Tốt."
Lâm Mộc ngồi xuống, im lặng.
Cả ba người ăn cơm. Ông Lâm nói chuyện — kể chuyện bà ngoại cô hồi còn sống hay trồng cây gì, thích ăn gì, hay mang đồ sang cho nhà ông. Cô ngồi nghe, có lúc cười, có lúc thấy mắt cay cay.
Lâm Mộc ăn xong một chén, tự xới thêm chén nữa mà không nói gì.
Cô coi đó là lời khen đủ rồi.
Sau bữa cơm, ông Lâm xách đồ về trước. Lâm Mộc ở lại rửa bát — cô phản đối, anh không nghe, cứ rửa.
"Ông à." Cô đứng cạnh, cầm khăn lau bát. "Tiền ngói tôi trả lại nhé."
"Ngói cũ trong kho nhà tôi. Không mất tiền."
"Vậy công thợ—"
"Không có thợ. Chỉ có cha con tôi." Anh đưa cái bát sang cho cô lau.
"Thì công của hai người."
Anh dừng lại một chút. "Cô mời cơm là được rồi."
Cô nhìn anh một giây. "Thật không?"
"Lâu rồi không có ai nấu cơm mời nhà tôi." Anh nói, giọng không có gì đặc biệt. "Bà ngoại cô hay làm vậy."
Tống Hy cầm cái bát vừa lau, nhìn ra cửa sổ bếp — ngoài kia trời chiều bắt đầu đổi màu, vườn dâu nhà bên xanh mướt sau cơn mưa.
Cô không nói gì thêm. Nhưng cô quyết định từ nay sẽ tập nấu thêm vài món.
