Chương 5 · Hội Chợ Mùa Xuân

Hội chợ mùa xuân của thôn Tùng Bách diễn ra vào ngày mười lăm tháng Ba âm lịch, ở khoảng đất trống đầu thôn gần cái cổng tam quan cũ.

Tống Hy biết về hội chợ từ hai tuần trước, khi bà Tư hàng xóm cách hai nhà sang chơi và kể vanh vách chương trình. Hội chợ có bán đồ ăn, đồ thủ công, hàng nông sản, có múa lân, có cả gian hàng coi bói mà bà Tư bảo năm nào bà cũng ghé.

"Con định bán gì không?" Bà Tư hỏi.

Hy nhìn ra vườn. "Dâu nhà con."

Bà Tư nhìn vườn dâu của Hy — mấy hàng dâu bà ngoại để lại, Hy chăm từ hồi về, trông khá tươi tốt. "Được đấy. Nhưng con hái đúng thời điểm nha, dâu chín quá bán không được, dâu non quá cũng không ai mua."

"Dạ con biết." Cô gật đầu tự tin.

Thực ra cô không biết.

Cô hái dâu vào buổi sáng trước hội chợ một ngày. Hái khá nhiều — ba rổ lớn, đầy căng. Dâu nhìn đỏ đẹp, cô thấy ổn.

Hôm hội chợ, cô xách ba rổ dâu ra, thuê bàn bán hàng, bày ra ngay ngắn với tấm bảng cô tự viết: "Dâu Tươi Hữu Cơ — Nhà Bà Trần Ngọc."

Khách qua lại, người ta nhìn vào rổ dâu của cô, một số cầm lên ngắm, rồi đặt xuống và đi.

Một giờ. Không bán được quả nào.

Cô đứng sau bàn, mỉm cười với từng người qua lại, mời thử. Vài người thử. Rồi gật đầu lịch sự và đi.

Bà Tư đi ngang, nhìn vào rổ dâu, rồi nhìn cô, rồi lại nhìn dâu. "Con hái hôm qua à?"

"Dạ."

"Để qua đêm rồi hả."

"Dạ."

Bà Tư thở ra rất khẽ. "Dâu loại này hái xong phải bán trong vài tiếng đồng hồ con ơi. Để qua đêm là mềm rồi, người ta không thích."

Hy nhìn xuống ba rổ dâu. Nhìn kỹ hơn. Đúng là mấy quả phía dưới đã bắt đầu mềm hơn hôm qua.

"Ôi trời." Cô nói khẽ.

Buổi trưa, hội chợ đông hơn nhưng gian hàng dâu của Hy vẫn chỉ bán được một ít — vài người mua vì thấy giá rẻ, vài người mua vì thương cô gái trẻ đứng mời chào.

Bốn giờ chiều, cô thu dọn với hai rổ rưỡi còn lại.

"Bán được không?"

Cô ngẩng đầu. Lâm Mộc đứng cạnh gian hàng rau sạch của nhà anh — gian hàng đã dọn gần hết, trông có vẻ bán tốt.

"Không nhiều." Cô thành thật.

Anh nhìn vào rổ dâu. Không nói gì.

"Sáng hôm sau" — anh bắt đầu, rồi dừng lại như đang cân nhắc — "nếu cô muốn, tôi chỉ cô cách hái và bảo quản. Hội chợ tháng tới còn một lần nữa."

Cô nhìn anh. "Ông bán dâu cũng không?"

"Tôi bán riêng, ký hợp đồng với mấy tiệm trà ở thị trấn." Anh nói. "Nhưng hướng bán của cô khác tôi — cô nên bán trực tiếp ở chợ, tươi hơn, giá tốt hơn. Cần biết đúng kỹ thuật thôi."

Cô ôm cái rổ dâu, suy nghĩ.

"Ông dạy tôi mà không lấy phí thật không?"

Lâm Mộc nhìn cô với cái nhìn quen thuộc — cái nhìn của người đang hỏi thầm tại sao đây lại là câu hỏi phải hỏi.

"Không lấy phí." Anh nói.

"Được rồi." Cô gật đầu. "Tôi học."

Về đến nhà, cô phát hiện trong rổ dâu còn lại có một mảnh giấy nhỏ gấp tư, chữ viết tay ngắn gọn: *Gian hàng bên cạnh tôi bán giúp được một rổ rưỡi khi cô không để ý. Tiền để trong túi áo khoác cô để trên ghế.* Không ký tên.

Cô thò tay vào túi áo khoác. Có một xấp tiền nhỏ, đủ cho một rổ rưỡi dâu theo giá thị trường.

Cô ngồi xuống nhìn tờ giấy đó khá lâu.

Rồi cô cất vào ngăn kéo bàn. Không vứt đi.

Cô Địa Chủ Nhỏ Của Thôn Tùng Bách

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn