Chương 7 · Cô Gái Thành Phố Và Con Trâu

Về sau khi nhớ lại, Tống Hy vẫn không hiểu tại sao mình lại nghĩ đó là ý tưởng tốt.

Chuyện bắt đầu từ buổi sáng thứ Bảy khi cô nhìn thấy ông Tám dắt con trâu của ông đi ngang qua con đường đất trước nhà. Con trâu đi hiền lành, mắt to đen, tai phe phẩy. Cô đứng nhìn theo và nghĩ: trâu trông hiền nhỉ.

Rồi cô nhớ rằng mảnh đất phía tây vườn cô vẫn chưa cày được — máy cày nhỏ của nhà Lâm hỏng đang sửa, ông Lâm bảo thêm tuần nữa mới xong. Nhưng nếu dùng trâu...

Cô sang hỏi ông Tám có cho mượn trâu không. Ông Tám nhìn cô, nhìn con trâu, nhìn lại cô.

"Cô biết dắt trâu không?"

"Dạ... học được không ạ?"

Ông Tám hướng dẫn cô cầm dây, cách điều khiển trâu đi thẳng, cách cho trâu dừng lại. Cô gật đầu liên tục, nghe có vẻ không phức tạp. Ông Tám cho mượn trâu nửa buổi sáng với vẻ mặt của người không thật sự tự tin nhưng không nỡ từ chối.

Đoạn đầu ổn. Cô dắt trâu từ nhà ông Tám về vườn mình mà không có sự cố — trâu đi khá ngoan, cô đi bên cạnh cầm dây, khá tự tin.

Vấn đề xảy ra khi cô đưa trâu vào vườn và cố hướng nó đi theo đường cô muốn cày.

Con trâu không muốn đi theo đường cô muốn. Con trâu muốn đi về phía đám cỏ xanh ở góc vườn. Cô kéo dây. Trâu không kéo lại nhưng cũng không đổi hướng, chỉ đứng yên với sức nặng khoảng ba trăm ký và không có ý định nhúc nhích.

Cô kéo mạnh hơn.

Con trâu quyết định đi. Đúng hướng nó muốn.

"Ơ— khoan— không không không—"

Con trâu đi ngang qua góc vườn, qua hàng rào thưa, vào vườn dâu nhà bên — không phải phá hàng rào, chỉ đơn giản là bước qua khoảng hở giữa mấy cái cọc tre — và bắt đầu ăn cỏ trong vườn dâu một cách hài lòng.

Cô đứng ở phía bên kia hàng rào, cầm sợi dây trâu trong tay, và nhận ra mình đang cầm sợi dây của con trâu đang ở trong vườn nhà Lâm Mộc.

"Sao trâu của ông Tám lại trong vườn tôi?"

Cô quay lại. Lâm Mộc từ nhà đi ra, nhìn con trâu đang ăn cỏ giữa vườn dâu của anh.

"Tôi mượn dắt về cày vườn..." Cô bắt đầu.

"Cô biết dắt trâu không?"

"Tôi nghĩ tôi biết."

Lâm Mộc nhìn con trâu. Nhìn cô. Nhìn lại con trâu. Trên mặt anh không có gì thay đổi nhưng cô có cảm giác bên trong anh đang tiến hành một cuộc hội thoại nội tâm khá phức tạp.

"Để tôi dắt ra." Anh bước vào vườn.

"Tôi tự làm được—"

"Cô đã tự làm." Anh đáp, giọng phẳng lì.

Cô ngậm miệng.

Lâm Mộc dắt con trâu ra khỏi vườn một cách dứt khoát mà không cần kéo mạnh, không cần nói gì nhiều — anh chỉ đi đúng phía và trâu tự nhiên theo. Cô đứng nhìn cái cảnh đó với cảm giác phức tạp.

"Ông làm sao mà trâu nghe vậy?"

"Trâu nghe người nào nó quen." Anh đưa dây lại cho cô. "Ông Tám hay để trâu qua nhà tôi cày giúp, nó quen rồi."

"Vậy tôi không làm được đâu."

"Hôm nay không làm được." Anh nhìn vào vườn cô. "Để tôi dắt giúp."

"Ông không có việc à?"

"Có. Nhưng mất một tiếng giúp cô còn nhanh hơn là để cô tự làm rồi trâu lại vào vườn tôi lần nữa."

Cô không biết câu đó nên hiểu theo nghĩa nào. Nhưng Lâm Mộc đã cầm dây trâu và bước vào vườn cô rồi.

Một tiếng sau, mảnh đất phía tây được cày xong. Cô đứng nhìn luống đất đen mới lên, bằng phẳng, đúng chiều.

"Cảm ơn." Cô nói.

Anh gật đầu. Dắt trâu đi trả ông Tám.

"Ông Lâm ơi." Cô gọi với theo.

Anh quay lại.

"Tôi không làm phiền ông thêm chuyện trâu nữa đâu."

Anh nhìn cô một giây, rồi nhìn con trâu, rồi nhìn lại cô.

"Được." Anh nói, và cô nghĩ — chỉ nghĩ thôi — khóe miệng anh nhúc nhích rất nhẹ trước khi anh quay đi.

Cô Địa Chủ Nhỏ Của Thôn Tùng Bách

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn