Chương 9 · Mùa Thu Hoạch Đầu Tiên

Vụ dâu đầu tiên của Tống Hy chín vào cuối tháng Tư.

Không phải toàn bộ vườn — cô mới phục hồi được khoảng hai phần ba số cây dâu bà ngoại để lại, phần còn lại còn cần thêm một vụ nữa. Nhưng hai phần ba đó đủ để khi cô ra vườn sáng sớm nhìn vào thấy dâu chín đỏ chi chít trên cành, tim cô nhảy lên một cái mà cô không chuẩn bị trước.

Cô đứng giữa vườn, tay cầm cái rổ, nhìn xung quanh.

Rồi không hiểu sao mắt cô cay lên.

Cô không định khóc. Cô không phải người hay khóc — ở Thượng Hải mất việc cô còn không khóc được, chỉ ngồi thần người ra một lúc rồi bắt đầu gửi CV. Nhưng đứng giữa vườn dâu buổi sáng sớm, nhìn những chùm dâu đỏ căng bóng đung đưa trong gió nhẹ, cô bỗng nghĩ đến bà ngoại.

Bà trồng mấy hàng dâu này từ hồi cô còn chưa sinh ra.

Cô đứng một lúc rồi bắt đầu hái.

Bảy giờ sáng, bà Tư sang. Tám giờ, vợ chồng ông Năm sang. Tám rưỡi, mấy bà hàng xóm cô chưa quen tên cũng sang. Không ai báo trước, không ai được mời — họ tự nhiên xuất hiện với rổ và giỏ trên tay, tự nhiên vào vườn bắt đầu hái, vừa hái vừa nói chuyện rôm rả như đang đi chơi.

"Ở đây người ta hay làm vậy." Bà Tư giải thích khi cô ngẩn ra nhìn. "Hàng xóm thu hoạch thì ra giúp nhau thôi con. Sau này con giúp lại người ta."

Lâm Mộc sang lúc chín giờ. Anh không vào vườn ngay — đứng ở hàng rào nhìn vào một lúc, nhìn cái cảnh mấy bà hàng xóm đang hái dâu và nói chuyện inh ỏi còn Tống Hy đi loanh quanh không biết phụ gì.

Rồi anh vào, không nói gì, chỉ lấy một cái rổ và bắt đầu hái.

Mười một giờ trưa, vườn dâu được hái gần hết. Cô bày ra được tám rổ đầy — nhiều hơn cô nghĩ, và chất lượng tốt, màu đẹp, quả đều vì cô đã học cách hái đúng thời điểm.

Mọi người ăn trưa ở nhà cô — cô nấu, nấu nhiều, nấu đủ cho mười mấy người. Bếp nhỏ ồn ào hơn cô nghĩ có thể ồn ào, tiếng người nói chuyện, tiếng bát đũa, tiếng bà Tư chỉ cô cách mở nắp nồi cho đúng để cơm không bị sít.

Lâm Mộc ngồi cuối bàn, ăn im lặng, nghe mấy ông hàng xóm nói chuyện mùa màng.

Sau bữa trưa, khách về dần. Cô đứng trước cổng cảm ơn từng người. Đến khi chỉ còn lại sân vắng và mấy cái rổ trống, cô mới thở ra.

"Hôm nay cô làm tốt."

Cô quay lại. Lâm Mộc đang xếp mấy cái rổ lại cho ngay ngắn.

"Mọi người giúp tôi là tôi mới làm được." Cô đáp.

"Người ta giúp vì cô đáng được giúp." Anh nói, không nhìn sang cô, vẫn xếp rổ. "Mấy tháng nay cô không ngại khó, không bỏ về. Người thôn nhìn thấy hết."

Cô không biết phải nói gì.

"Và cơm cô nấu ngon hơn hồi đầu nhiều." Anh thêm vào.

Cô bật cười. "Ông khen tôi hả?"

"Tôi nhận xét thực tế." Anh xếp xong rổ, đứng dậy.

Chiều hôm đó, sau khi dọn dẹp xong, Tống Hy ngồi ngoài hiên một mình nhìn ra vườn dâu đã hái. Những cành trơ lá, vài chùm dâu còn sót chưa chín. Vài tháng nữa là vụ mới.

Cô nghĩ: mình sẽ ở đến vụ đó.

Rồi cô nghĩ: mình muốn ở đến vụ sau đó nữa.

Gió thổi qua vườn, lá dâu xào xạc nhẹ. Trời chiều đang chuyển màu xanh sang cam ở phía tây.

Không biết tự lúc nào, cô bắt đầu thấy quen với buổi chiều ở thôn Tùng Bách.

Cô Địa Chủ Nhỏ Của Thôn Tùng Bách

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn