Tần Nghiên hẹn Minh Chỉ Ý ở quán cà phê cũ.
Kiếp trước, đây là nơi họ từng ngồi tám tiếng để bàn về ước mơ. Tần Nghiên nói sẽ làm quản lý giỏi nhất, đưa Minh Chỉ Ý lên đỉnh. Minh Chỉ Ý tin. Bây giờ nghĩ lại, đỉnh nào cũng được, miễn là người đẩy đứng phía sau.
Quán vẫn vậy. Cửa kính, bàn gỗ, mùi cà phê cháy nhẹ. Chỉ có lòng người thay đổi, mà món này không nằm trong menu.
Tần Nghiên đến muộn mười phút. Mắt đỏ, tóc hơi rối.
“Chỉ Ý, tớ xin lỗi.”
Minh Chỉ Ý khuấy cà phê. “Câu này hơi rộng. Cô xin lỗi phần nào?”
Tần Nghiên nghẹn.
“Vì hot search? Vì trà sữa? Vì bán lịch trình của tôi? Hay vì kiếp trước đẩy tôi vào kho đạo cụ?”
Mặt Tần Nghiên trắng bệch. “Cậu... cậu nói gì vậy?”
“Nói chuyện cô hiểu.”
Tần Nghiên nắm chặt túi. “Tớ không hại cậu. Tớ chỉ... tớ chỉ nhận tiền để giúp Minh Vãn vài lần. Tớ không biết họ muốn làm lớn chuyện.”
“Cô luôn không biết,” Minh Chỉ Ý nói. “Người thông minh nhất là người biết chọn lúc không biết.”
Tần Nghiên khóc. “Tớ cần tiền. Mẹ tớ bệnh, công ty ép tớ, Minh Vãn nói chỉ cần làm cậu mất vài hợp đồng. Cậu có Lục Hoài Sâm, có Minh gia, cậu không thiếu gì cả.”
Minh Chỉ Ý nhìn cô.
Đời trước, câu này sẽ làm cô mềm lòng. Vì cô quá hiểu cảm giác cần tiền chữa bệnh. Nhưng mềm lòng với người cầm dao không phải lương thiện. Đó là tự sát có văn vẻ.
“Tôi có gì là lý do để cô hại tôi?”
Tần Nghiên im.
“Cô hận tôi vì nghĩ tôi sinh ra đã có tất cả. Nhưng cô quên hỏi tôi có thật sự giữ được gì không.”
Tần Nghiên cúi đầu. “Tớ có thể bù đắp.”
“Được.”
Cô ta ngẩng lên, mắt sáng lại.
Minh Chỉ Ý đẩy máy ghi âm qua. “Nói ra ai sai cô liên hệ kho đạo cụ.”
Tần Nghiên run lên.
“Tớ không thể.”
“Vậy cô không muốn bù đắp. Cô chỉ muốn được tha.”
Tần Nghiên bật khóc lớn hơn. Những người trong quán nhìn sang. Minh Chỉ Ý không thấy xấu hổ. Người bị phản bội mà còn phải giữ thể diện cho kẻ phản bội thì xã hội này vận hành hơi quá sức tưởng tượng.
Đúng lúc đó, cửa quán mở.
Minh Vãn bước vào.
Rất đúng lúc. Đúng đến mức Minh Chỉ Ý muốn vỗ tay cho lịch trình được sắp xếp công phu.
“Chị,” Minh Vãn nói, “chị đừng ép Nghiên Nghiên nữa. Cô ấy đã rất khó khăn rồi.”
Minh Chỉ Ý quay đầu nhìn cô ta. “Em tới cứu bạn hay tới thu hồi quân tốt?”
Minh Vãn cắn môi. “Chị luôn nghĩ xấu về em.”
“Không. Tôi đánh giá em khá cao. Ít nhất em biết dùng camera.”
Cô chỉ lên góc quán.
Máy quay an ninh đang sáng.
Mặt Minh Vãn đổi sắc.
Minh Chỉ Ý mỉm cười. “Lần này tôi đặt phòng. Quán này thuộc Lục thị. Camera có tiếng. Bất ngờ không?”
Tần Nghiên bật dậy. “Cậu gài bẫy tôi?”
“Không. Tôi chỉ chọn nơi có trí nhớ tốt.”
Một tiếng sau, đoạn ghi âm Tần Nghiên thừa nhận nhận tiền từ Minh Vãn được gửi cho luật sư. Minh Vãn vẫn chối. Nhưng dư luận bắt đầu nghi ngờ.
Tối đó, Minh Chỉ Ý về nhà rất mệt.
Lục Hoài Sâm đứng ở cửa chờ cô.
“Khó chịu?” anh hỏi.
“Ừ.”
“Vì mất bạn?”
“Vì phát hiện mình từng rất ngu.”
Anh nhìn cô. “Tin người không ngu.”
“Tin sai thì sao?”
“Là người sai phụ cô.”
Minh Chỉ Ý đứng yên.
Rất lâu sau, cô bước tới, tựa trán vào vai anh.
“Cho tôi mượn một chút.”
Lục Hoài Sâm im lặng, rồi đưa tay ôm cô.
“Ừ.”
Đêm đó, cả hai đều ngủ được.
Không nhiều.
Nhưng đủ để sáng hôm sau, Minh Chỉ Ý tỉnh dậy và quyết định không khóc vì Tần Nghiên nữa.
Bạn bè mất rồi có thể đau.
Nhưng đời cô còn rất dài.
Và lần này, cô muốn sống đàng hoàng.
