Chương 11 · Vai Phản Diện Bỗng Nổi Tiếng

Phim của đạo diễn Trần phát sóng tập đầu.

Minh Chỉ Ý xuất hiện đúng bảy phút.

Bảy phút ấy đủ làm mạng xã hội đổi hướng. Đường Nghi của cô không phải kiểu phản diện trợn mắt cười ác. Cô mặc váy trắng, đứng giữa phòng khách xa hoa, nói với cha mẹ nuôi bằng giọng rất nhỏ: “Con không sợ bị bỏ rơi. Con chỉ thấy tiếc vì đã từng muốn được các người giữ lại.”

Sau đó cô tát.

Cái tát rất vang. Rất có lịch sử.

Hot search nổ.

*Minh Chỉ Ý diễn Đường Nghi*

*Cái tát của Đường Nghi*

*Phản diện có cần đáng thương đến vậy không*

Anti cũ vẫn mắng, nhưng mắng yếu hơn. Người qua đường bắt đầu khen. Fan mới xuất hiện với tốc độ khiến studio của cô chưa kịp thiết kế avatar.

Minh Chỉ Ý nhìn số liệu, bình tĩnh uống trà.

Hứa Dực đứng bên cạnh báo cáo: “Phu nhân, có ba thương hiệu liên hệ hợp tác. Hai kịch bản nữ chính. Một chương trình tạp kỹ.”

“Từ chối tạp kỹ.”

“Vì sao?”

“Tôi hiện tại lên hình dễ bị hỏi chuyện gia đình. Tôi sợ mình nói thật, nhà họ Minh chịu không nổi.”

Hứa Dực gật đầu, ghi chú rất nghiêm túc: *phu nhân sợ đối phương chịu không nổi*.

Lục Hoài Sâm về nhà lúc cô đang xem bình luận. Anh đặt một hộp bánh lên bàn.

“Chúc mừng.”

Minh Chỉ Ý mở hộp. Bánh mousse dâu.

“Anh biết tôi thích?”

“Hứa Dực nói.”

Hứa Dực ở phía sau lập tức muốn giải thích mình chỉ làm đúng chức trách. Nhưng nhìn ánh mắt phu nhân, anh quyết định nhận công. Đôi khi làm trợ lý cũng cần hy sinh.

Minh Chỉ Ý ăn một miếng. “Ngon.”

Lục Hoài Sâm ngồi xuống. “Đạo diễn Trần nói cô có thể ký tiếp phần hai.”

“Anh biết nhanh thật.”

“Ông ấy gọi tôi.”

“Gọi anh làm gì?”

“Hỏi tôi có đầu tư không.”

Minh Chỉ Ý nhìn anh. “Anh trả lời sao?”

“Không.”

Cô hơi bất ngờ.

Anh nói: “Cô không cần người khác nghĩ cô lấy vai nhờ tôi.”

Minh Chỉ Ý cầm thìa, bỗng không biết nói gì.

Lục Hoài Sâm luôn như vậy. Anh không nói “tôi hiểu em”. Anh chỉ làm xong rồi để cô tự phát hiện. Rất phiền. Vì loại tốt này không ồn ào, khó đẩy ra.

Điện thoại anh rung. Anh nhìn màn hình, sắc mặt lạnh xuống.

“Có chuyện?”

“Minh Khải hẹn tôi.”

Minh Chỉ Ý đặt thìa xuống. “Vì cổ phần?”

“Vì cô.”

Cô cười. “Tôi có giá trị thế à?”

“Có.”

Anh nói quá nhanh.

Minh Chỉ Ý nhìn anh. Lục Hoài Sâm dường như cũng nhận ra câu trả lời này hơi vượt mức bình thường. Anh cụp mắt, uống nước.

“Ý tôi là về mặt chiến lược.”

“À.”

“Không phải...”

Anh dừng lại.

Minh Chỉ Ý nhịn cười. “Lục tổng, anh có muốn viết báo cáo giải thích không?”

“Không.”

“Vậy tối nay ngủ sofa?”

“Vì sao?”

“Vì vượt ranh giới tình cảm bằng lời nói không xin phép.”

Lục Hoài Sâm nhìn cô. “Phụ lục không có điều này.”

“Tôi bổ sung.”

Anh im hai giây. “Tôi ký.”

Minh Chỉ Ý bật cười.

Ngoài cửa sổ, đêm thành phố sáng rực. Điện thoại vẫn nhấp nháy thông báo. Cô biết cơn bão chưa qua. Minh Khải sẽ không để cô yên. Minh Vãn cũng chưa chịu thua.

Nhưng lần đầu tiên, cô không thấy mình một mình.

Điều này đáng sợ.

Cũng rất ấm.

Cô Vợ Tái Sinh Không Dễ Chọc

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn