Chương 9 · Đoạn Ghi Âm Trong Ngăn Kéo

Minh Chỉ Ý tìm thấy đoạn ghi âm trong ngăn kéo cũ của Lục Hoài Sâm.

Nói chính xác hơn, cô không cố ý tìm. Cô chỉ đang giúp anh lấy thuốc đau đầu theo lời Hứa Dực, mở nhầm ngăn. Sự thật thường xuất hiện dưới dạng “nhầm”, rất thiếu tôn trọng sự chuẩn bị tâm lý của con người.

Trong ngăn có một máy ghi âm nhỏ, kiểu cũ. Bên trên dán nhãn:

*Nếu cô ấy hỏi.*

Minh Chỉ Ý cầm máy ghi âm, tay lạnh đi.

Cô không nên nghe.

Đạo đức nói vậy.

Nhưng kiếp trước đạo đức của người khác đã không cứu cô. Cô quyết định tạm thời để đạo đức ngồi bên cạnh uống trà.

Cô bấm phát.

Tiếng rè vang lên. Sau đó là giọng Lục Hoài Sâm, khàn hơn hiện tại.

*Minh Chỉ Ý, nếu em nghe được đoạn này, nghĩa là tôi đã không kịp nói trực tiếp.*

Cô đứng bất động.

Đây không phải bản ghi hiện tại.

Đây là giọng của Lục Hoài Sâm kiếp trước.

*Vụ cháy kho đạo cụ không phải tai nạn. Người đứng sau là Minh Khải. Tôi đã gửi chứng cứ cho Hứa Dực. Đừng tin Tần Nghiên. Đừng về Minh gia. Và... đừng trách mình vì căn nhà bỏ hoang năm đó. Em không mở cửa. Em đã cứu tôi.*

Máy ghi âm rơi khỏi tay cô.

Cửa phòng mở.

Lục Hoài Sâm đứng đó.

Hai người nhìn nhau.

Không khí im đến mức tiếng mưa ngoài hiên cũng trở nên vô duyên.

Minh Chỉ Ý hỏi: “Anh cũng nhớ kiếp trước?”

Lục Hoài Sâm nhặt máy ghi âm lên. Anh nhìn nó, rồi nhìn cô. “Không.”

“Vậy cái này là gì?”

“Tôi mơ.”

“Mơ?”

“Từ năm mười tám tuổi, tôi thường mơ thấy một đời khác. Trong mơ cô chết trong vụ cháy. Tôi đến muộn.”

Minh Chỉ Ý lùi một bước.

Lục Hoài Sâm nói rất chậm: “Tôi không biết đó là tương lai, ký ức hay bệnh. Tôi chỉ biết mỗi chi tiết trong mơ đều lần lượt xảy ra. Nên tôi cưới cô.”

“Để thay đổi?”

“Ừ.”

Cô cười khẽ. “Sao không nói?”

“Cô sẽ tin?”

Không.

Kiếp trước cô không tin anh dù anh nói thật. Đời này nếu ngay từ đầu anh bảo: tôi mơ thấy em chết nên cưới em, cô rất có thể gọi bác sĩ tâm thần cho anh, tiện thể thêm vào phụ lục hợp đồng điều khoản kiểm tra sức khỏe định kỳ.

Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.

“Anh biết Tần Nghiên phản bội tôi.”

“Biết.”

“Biết Minh gia sẽ hại tôi.”

“Biết một phần.”

“Biết tôi từng nghĩ anh là kẻ đứng sau.”

Lục Hoài Sâm im.

Đó là câu trả lời.

Minh Chỉ Ý thấy mắt mình nóng lên. “Vậy sao anh còn cứu tôi?”

Anh nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh đến mức tàn nhẫn.

“Vì em gọi cứu.”

Câu này đập vỡ tất cả phòng thủ của cô.

Ký ức căn nhà bỏ hoang ùa về. Cô tám tuổi, run rẩy trốn trong tủ. Bọn bắt cóc dụ cô mở cửa. Cậu bé bị trói lắc đầu. Cô không mở. Sau đó cô dùng mảnh kính cắt dây cho cậu. Hai đứa chạy ra ngoài. Lửa bùng lên. Cậu bé đẩy cô khỏi cửa sập.

Người cứu anh là cô.

Người cứu cô sau này là anh.

Vòng tròn ấy đi qua hai đời, cuối cùng trở về trước mặt họ.

Minh Chỉ Ý ngồi xuống sofa, ôm mặt.

Lục Hoài Sâm đứng cách cô hai bước. Không tiến, không lùi.

“Tôi xin lỗi,” anh nói.

“Vì giấu tôi?”

“Ừ.”

“Còn vì cưới tôi?”

“Không xin lỗi.”

Cô ngẩng lên, mắt đỏ. “Anh đúng là rất biết chọn phần để xin lỗi.”

“Tôi có thể học.”

Minh Chỉ Ý bật cười trong nước mắt.

Thật tệ.

Người đàn ông này càng ngày càng khó ghét.

Cô Vợ Tái Sinh Không Dễ Chọc

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn