Chương 12 · Minh Khải Ra Giá

Minh Khải hẹn gặp ở câu lạc bộ tư nhân.

Lục Hoài Sâm mang Minh Chỉ Ý theo.

Minh Khải nhìn thấy cô, nụ cười không đổi. Người đàn ông này có khả năng kiểm soát biểu cảm rất tốt, tốt đến mức nên đi dạy lớp “làm phản diện mà không lộ mặt”.

“Hoài Sâm, tôi tưởng hôm nay chúng ta nói chuyện riêng.”

Lục Hoài Sâm kéo ghế cho Minh Chỉ Ý. “Chuyện liên quan đến vợ tôi.”

Minh Chỉ Ý ngồi xuống. “Bác không phiền chứ?”

“Đương nhiên không. Chỉ Ý trưởng thành rồi, bác rất vui.”

“Bác vui hơi sớm.”

Nụ cười của Minh Khải khựng rất nhẹ.

Lục Hoài Sâm rót trà cho cô. Minh Chỉ Ý nhận lấy, trong lòng thầm nghĩ người này càng ngày càng nhập vai chồng tốt. Nếu không kiểm soát, cô rất dễ sa ngã vào chủ nghĩa hưởng thụ.

Minh Khải đặt một tập tài liệu lên bàn. “Chỉ Ý, bác biết gần đây cháu hiểu lầm nhà họ Minh. Nhưng cổ phần mẹ cháu để lại vốn liên quan đến dự án cũ của Minh thị. Nếu giao cho luật sư Lục gia, người ngoài sẽ nghĩ Minh gia lục đục.”

“Không phải nghĩ. Là thật.”

Minh Khải nhìn cô. “Cháu nhất định phải làm mọi chuyện khó coi?”

“Không. Cháu chỉ không muốn chết đẹp.”

Không khí lạnh đi.

Minh Khải thu nụ cười. “Cháu nói gì vậy?”

“Nói chuyện bác hiểu.”

Lục Hoài Sâm đặt tay lên lưng ghế cô. Không chạm vào cô, nhưng đủ gần để tạo thành thế bảo vệ. Minh Chỉ Ý bỗng thấy lòng mình ổn định hơn.

Minh Khải nhìn hai người, rồi cười nhạt. “Chỉ Ý, cháu nghĩ Lục Hoài Sâm thật lòng giúp cháu? Lục gia muốn cổ phần đó từ lâu. Cháu chỉ đổi người lợi dụng mình thôi.”

Kiếp trước, câu này sẽ đánh trúng cô.

Đời này, cô hỏi: “Vậy bác lợi dụng cháu miễn phí, hay có trả lương?”

Lục Hoài Sâm ho nhẹ.

Minh Khải lạnh mặt. “Cháu bị dạy hư rồi.”

“Không. Cháu được dạy muộn.”

Minh Khải đẩy tài liệu qua. “Ký đi. Chuyển quyền biểu quyết cho Minh gia. Bác có thể bảo Minh Vãn rút khỏi giới giải trí, nhường tài nguyên cho cháu. Cháu muốn phim, quảng cáo, bác đều cho.”

Minh Chỉ Ý nhìn tập tài liệu.

Kiếp trước, cô đã ký một bản gần giống thế. Vì Minh phụ nói “con phải nghĩ cho đại cục”. Vì Minh phu nhân khóc. Vì Minh Vãn quỳ trước mặt cô. Vì Tần Nghiên bảo chỉ cần ký, mọi người sẽ lại yêu cô.

Tình yêu mà phải đổi bằng cổ phần nghe rất đắt, nhưng cô khi đó vẫn mua.

“Bác,” cô nói, “cháu không ký.”

“Cháu sẽ hối hận.”

“Có kinh nghiệm rồi. Không sợ.”

Minh Khải nhìn Lục Hoài Sâm. “Lục tổng, cậu cũng để cô ấy hồ đồ?”

Lục Hoài Sâm đáp: “Cô ấy tỉnh hơn ông.”

Rất ngắn.

Rất đắt.

Minh Chỉ Ý suýt vỗ tay.

Rời câu lạc bộ, cô ngồi trên xe, nhìn đường phố lùi về sau. “Anh tin tôi không ký thật à?”

“Tin.”

“Vì sao?”

“Cô không còn là người cần mua tình thân nữa.”

Minh Chỉ Ý im lặng.

Một câu thôi.

Lục Hoài Sâm lại đâm trúng chỗ mềm nhất.

Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. “Anh nói chuyện càng ngày càng nguy hiểm.”

“Nguy hiểm thế nào?”

“Dễ làm tôi hiểu lầm.”

“Hiểu lầm gì?”

Xe dừng đèn đỏ.

Minh Chỉ Ý nhìn bóng anh phản chiếu trên kính. “Hiểu lầm anh thích tôi.”

Lục Hoài Sâm im.

Đèn đỏ chuyển xanh.

Rất lâu sau, anh nói: “Không phải hiểu lầm.”

Minh Chỉ Ý quên thở.

Tài xế phía trước nhìn thẳng, mặt không cảm xúc. Hứa Dực ngồi ghế phụ cũng nhìn thẳng, nhưng linh hồn có lẽ đã chạy xuống xe đi bộ cho an toàn.

Minh Chỉ Ý quay đầu. “Anh nói gì?”

Lục Hoài Sâm nhìn cô. “Tôi nói, không phải hiểu lầm.”

Đời này, có rất nhiều thứ lệch khỏi kịch bản.

Nhưng Minh Chỉ Ý nghĩ, đoạn này có thể giữ lại.

Cô Vợ Tái Sinh Không Dễ Chọc

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn