Sau câu “không phải hiểu lầm”, Lục Hoài Sâm rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức Minh Chỉ Ý nghi ngờ anh vừa tỏ tình bằng chế độ tự động trả lời. Về nhà, anh đi họp online, duyệt tài liệu, ký ba hợp đồng. Còn cô ngồi trong phòng khách đọc kịch bản hai tiếng mà không nhớ Đường Nghi đang muốn giết ai.
Thật mất mặt.
Người được tỏ tình đáng lẽ phải giữ thế.
Cô thì chỉ muốn tìm phụ lục hợp đồng xem có điều khoản nào xử lý tình huống chồng hợp đồng bỗng nói thích mình không.
Không có.
Sơ suất nghiêm trọng.
Đêm đó, Lục Hoài Sâm vẫn ngủ bên trái. Gối biên giới hòa bình nằm giữa. Minh Chỉ Ý nhìn cái gối, cảm thấy nó bỗng mang tính châm biếm.
“Lục Hoài Sâm.”
“Ừ.”
“Anh thích tôi từ khi nào?”
Anh im vài giây. “Không rõ.”
“Câu này rất thiếu chuyên nghiệp.”
“Tôi chưa có kinh nghiệm.”
Minh Chỉ Ý quay sang. Trong bóng tối, cô thấy đường nét mặt anh rất rõ. Có lẽ vì cô đã nhìn nhiều hơn trước. Kiếp trước cô không dám nhìn anh lâu. Đời này nhìn lâu rồi lại phát hiện nguy hiểm mới: người này đẹp một cách rất không cần thiết.
“Anh có biết tôi chưa chắc đã tin anh không?”
“Biết.”
“Tôi cũng chưa chắc thích anh.”
“Biết.”
“Vậy anh nói ra làm gì?”
“Vì cô hỏi.”
Minh Chỉ Ý nghẹn.
Logic quá thẳng. Người nghe không có chỗ xoay.
Cô nằm ngửa, nhìn trần nhà. “Tôi từng rất ghét anh.”
“Ừ.”
“Từng nghĩ anh ép tôi.”
“Ừ.”
“Từng nói nhiều câu rất khó nghe.”
“Tôi nhớ.”
“Anh có thể quên đoạn đó.”
“Khó.”
Cô quay phắt sang. “Anh thật sự không biết dỗ người.”
Lục Hoài Sâm cũng quay sang. “Tôi có thể học.”
“Anh học từ ai?”
“Hứa Dực gửi tôi một tài liệu.”
Minh Chỉ Ý có dự cảm xấu. “Tài liệu gì?”
“Một trăm cách khiến vợ vui.”
Cô im ba giây, rồi bật cười đến mức phải ôm gối.
Lục Hoài Sâm nhìn cô, ánh mắt dịu đi. “Cách thứ mười bảy có tác dụng.”
“Cách thứ mười bảy là gì?”
“Thành thật thừa nhận mình không biết.”
Minh Chỉ Ý cười thêm một lúc. Khi ngẩng lên, cô phát hiện anh vẫn đang nhìn mình.
Không lạnh.
Không xa.
Chỉ là nhìn cô, như thể trong căn phòng tối này, cô là thứ duy nhất đáng để anh thức.
Nụ cười của cô chậm lại.
Không khí bỗng yên.
Lục Hoài Sâm đưa tay, rất chậm, chạm vào tóc cô. “Tôi có thể vượt ranh giới không?”
Tim Minh Chỉ Ý đập mạnh.
“Ranh giới nào?”
“Gối.”
Cô nhìn chiếc gối giữa hai người.
Một cái gối thật đáng thương. Nó đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử và chuẩn bị bị phản bội.
Minh Chỉ Ý nói nhỏ: “Có thể.”
Lục Hoài Sâm cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn rất nhẹ. Không giống chiếm hữu, không giống cưỡng ép, càng không giống những thứ cô từng sợ. Nó giống một câu hỏi được đặt lên môi cô, kiên nhẫn đợi cô trả lời.
Minh Chỉ Ý nhắm mắt.
Cô trả lời.
Sáng hôm sau, Hứa Dực nhận được một tin nhắn từ Lục Hoài Sâm:
*Tài liệu có ích. Nhưng xóa cách thứ ba mươi hai.*
Hứa Dực nhìn cách thứ ba mươi hai: *Giả vờ bệnh để được vợ chăm.*
Anh lập tức trả lời:
*Đã xóa. Cách này cũng thiếu đạo đức.*
Năm phút sau, Minh Chỉ Ý đi ngang qua phòng khách, thấy Lục Hoài Sâm uống cà phê, vẻ mặt bình thường.
Cô đỏ tai.
Anh nhìn cô. “Chào buổi sáng.”
“...Chào.”
Hứa Dực đứng cạnh, bình tĩnh như không biết gì.
Nhưng trong lòng anh nghĩ, hôm nay Lục tổng ngủ bảy tiếng.
Y học hiện đại có thể ghi nhận thêm một phương pháp điều trị mới.
Tên phương pháp: phu nhân đồng ý bỏ gối.
