Chương 15 · Minh Vãn Không Muốn Là Thiên Kim Thật Nữa

Minh Vãn tìm Minh Chỉ Ý sau buổi quay đêm.

Cô ta không trang điểm, mắt đỏ thật. Lần đầu tiên, Minh Chỉ Ý thấy cô ta không giống đang diễn. Điều đó làm tình huống phức tạp hơn. Kẻ xấu mà diễn dở thì dễ xử. Kẻ xấu bỗng có vẻ đáng thương, người ta phải tốn thêm năng lượng phân loại.

“Chị,” Minh Vãn nói, “em muốn nói chuyện.”

Minh Chỉ Ý nhìn đồng hồ. “Năm phút.”

“Em không biết bác Minh làm nhiều chuyện như vậy.”

“Bác Minh nào? Bác ruột tôi hay người tài trợ sự nghiệp của em?”

Minh Vãn cắn môi. “Em biết ông ấy giúp em lấy tài nguyên, nhưng em không biết ông ấy muốn hại chị.”

“Trà sữa?”

“Em chỉ muốn chị dị ứng nhẹ để mất vai. Em không muốn chị chết.”

Minh Chỉ Ý nhìn cô ta.

Câu này thật đến mức đáng ghét.

Không muốn cô chết. Chỉ muốn cô mất vai, mất mặt, mất chỗ đứng, mất hết những gì cô tự kiếm được. Người ta thường nghĩ miễn không giết người thì tội mình vẫn còn nhỏ. Như thể đời người chỉ có một cách chết.

“Minh Vãn,” cô nói, “em biết mình đang xin tha bằng cách thừa nhận một tội khác không?”

Minh Vãn khóc. “Em sợ. Từ ngày về Minh gia, ai cũng so sánh em với chị. Họ nói em mới là thật, nhưng mọi thói quen trong nhà đều thuộc về chị. Phòng của chị, ảnh của chị, thành tích của chị. Em giống người lạ trong chính nhà mình.”

Minh Chỉ Ý im lặng.

Cô hiểu cảm giác đó.

Nhưng hiểu không phải tha thứ.

“Vậy nên em muốn tôi biến mất.”

Minh Vãn cúi đầu. “Em xin lỗi.”

“Xin lỗi vì hại tôi, hay vì hại không thành?”

Câu hỏi rơi xuống rất nhẹ.

Minh Vãn không trả lời được.

Minh Chỉ Ý thở ra. “Đi báo cảnh sát. Nói những gì em biết về Minh Khải. Tôi có thể không truy cứu chuyện trà sữa. Nhưng hot search, hợp đồng bẩn, kho đạo cụ, em liên quan phần nào thì tự chịu phần đó.”

“Chị không giúp em?”

“Tôi không đạp thêm là đã rất lịch sự.”

Minh Vãn bật khóc. “Chị thật sự không còn xem em là người nhà?”

Minh Chỉ Ý nhìn cô ta. “Em có từng xem tôi là người nhà không?”

Minh Vãn im.

Vậy là đủ.

Sau khi Minh Vãn rời đi, Lục Hoài Sâm bước ra từ hành lang. Anh không hỏi cô có mềm lòng không. Người này càng ngày càng hiểu cô.

“Anh nghe hết?”

“Ừ.”

“Thấy tôi tàn nhẫn không?”

“Không.”

“Anh trả lời nhanh quá.”

“Vì không cần nghĩ.”

Minh Chỉ Ý cười khẽ. “Nếu cô ấy thật sự đi khai, Minh Khải sẽ bị động.”

“Ông ta sẽ ra tay trước.”

“Với tôi?”

“Với cả hai.”

Lục Hoài Sâm nhận được cuộc gọi ngay sau đó.

Hứa Dực báo: Tần Nghiên bị phát hiện ở sân bay, nhưng trước khi bị giữ, cô ta gửi một email hẹn gặp. Người nhận là Minh Chỉ Ý.

Trong email chỉ có một câu:

*Tôi biết ai sửa kết quả ADN.*

Địa điểm hẹn: nhà kho cũ ở ngoại ô.

Thời gian: 11 giờ đêm.

Minh Chỉ Ý nhìn dòng chữ, bật cười lạnh.

“Rõ ràng là bẫy.”

Lục Hoài Sâm lấy điện thoại khỏi tay cô. “Không đi.”

“Đi chứ.”

Anh nhìn cô.

Cô nói: “Nhưng không đi như kiếp trước.”

Đời trước, cô đi một mình.

Đời này, cô có Lục Hoài Sâm.

Và quan trọng hơn, cô có não.

Cô Vợ Tái Sinh Không Dễ Chọc

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn