Sáng hôm sau, Tần Nghiên đến biệt thự Lục gia với vẻ mặt lo lắng đến mức có thể nhận giải phụ nữ của năm nếu không tính động cơ.
Minh Chỉ Ý ngồi trong phòng khách uống trà. Cô mặc váy lụa màu trắng, tóc buộc thấp, mặt mộc. Kiếp trước cô luôn trang điểm đậm để che sự bất an, càng che càng giống đang chạy khỏi chính mình. Kiếp này cô lười. Người đã chết một lần thường giảm đáng kể nhu cầu làm hài lòng người khác.
Tần Nghiên vừa vào đã nắm tay cô. “Chỉ Ý, cậu làm tớ sợ chết khiếp. Cậu thật sự không sao chứ? Lục Hoài Sâm có ép cậu không?”
Minh Chỉ Ý nhìn bàn tay kia.
Kiếp trước, bàn tay này từng ôm cô lúc cô khóc, từng đẩy điện thoại cho phóng viên, từng gửi lịch trình của cô cho anti. Một người bạn thân tốt đến mức biết rõ góc mặt nào của cô lên hình xấu nhất.
“Anh ấy không ép,” Minh Chỉ Ý nói.
Tần Nghiên khựng lại. “Nhưng cậu ghét anh ta mà.”
“Tôi cũng từng thích ăn bánh kem dâu. Sau đó phát hiện nó làm tôi dị ứng.”
“Ý cậu là...”
“Khẩu vị thay đổi.”
Tần Nghiên cười gượng. “Chỉ Ý, cậu đừng vì giận nhà họ Minh mà tự làm khổ mình. Minh Vãn về nhà, mọi người quan tâm cậu ấy một chút cũng bình thường. Dù sao cậu ấy mới là...”
“Thiên kim thật?”
Không khí dừng.
Tần Nghiên lập tức nói: “Tớ không có ý đó.”
“Không sao. Tôi có ý đó.”
Minh Chỉ Ý đặt chén trà xuống. “Cô ấy là thiên kim thật, tôi là người được nuôi nhầm. Nghe rất hợp lý. Nhưng có một vấn đề nhỏ.”
“Vấn đề gì?”
“Tôi không nợ cô ấy.”
Tần Nghiên nhìn cô, rõ ràng chưa quen với phiên bản Minh Chỉ Ý có khả năng tự vệ. Kiếp trước, chỉ cần nhắc đến Minh Vãn, cô sẽ hoảng, sẽ khóc, sẽ cố chứng minh mình không cướp gì của ai. Càng chứng minh, người khác càng tin cô có tội.
Đời này, cô không chứng minh nữa.
Ai muốn kết án thì tự mang chứng cứ.
“Chỉ Ý,” Tần Nghiên dịu giọng, “chiều nay Minh gia có tiệc đón Vãn Vãn. Cậu phải về. Nếu không mọi người sẽ nói cậu nhỏ nhen.”
“Tôi về.”
Tần Nghiên thở phào.
“Nhưng tôi muốn chuẩn bị quà.”
“Quà?”
Minh Chỉ Ý cười. “Dù sao cũng là lần đầu gặp lại em gái ruột trên danh nghĩa. Không thể tay không.”
Tần Nghiên không hiểu vì sao nụ cười ấy làm cô hơi lạnh gáy.
Sau khi Tần Nghiên đi, Hứa Dực từ hành lang bước ra, trên tay cầm một tập hồ sơ.
“Phu nhân, đây là thông tin cô cần.”
Minh Chỉ Ý nhận lấy. Bên trong là hợp đồng quản lý giữa Tần Nghiên và công ty truyền thông đứng sau Minh Vãn, lịch chuyển khoản, vài đoạn chat đã được khôi phục. Lục Hoài Sâm làm việc nhanh đến phi lý. Người này nếu đi làm phản diện, nhân vật chính chắc sống không quá hai tập.
“Lục tổng đâu?”
“Đang họp.”
“Anh ấy bảo đưa cho tôi?”
Hứa Dực gật đầu. “Lục tổng nói, nếu phu nhân muốn tát mặt người khác, tốt nhất dùng chứng cứ. Đau hơn.”
Minh Chỉ Ý im ba giây.
“Anh ấy thật sự nói vậy?”
“Nguyên văn là: đưa cô ấy, tránh để cô ấy tự làm bẩn tay.”
Minh Chỉ Ý cụp mắt nhìn hồ sơ. Khóe môi nhếch lên.
Người đàn ông này.
Nói chuyện như họp hội đồng, nhưng làm việc lại giống âm thầm đặt áo khoác lên vai.
Cô mở điện thoại, gửi cho Lục Hoài Sâm một tin nhắn:
*Tối nay rảnh không? Về Minh gia xem kịch.*
Ba phút sau, anh trả lời:
*Mấy giờ?*
Cô gõ:
*Bảy giờ. Nhớ mặc đẹp. Hôm nay anh là đạo cụ đắt tiền của tôi.*
Lục Hoài Sâm:
*Được.*
Minh Chỉ Ý nhìn chữ “được” kia, bỗng thấy đời này có thể thú vị hơn cô nghĩ.
