Tiệc đón Minh Vãn được tổ chức trong biệt thự Minh gia.
Đèn sáng, hoa tươi, champagne, khách khứa đủ mặt. Người không biết còn tưởng Minh gia vừa tìm lại con gái ruột sau nhiều năm lưu lạc. Người biết thì hiểu đây là buổi họp báo không micro: công bố Minh Vãn là người thừa kế tình cảm mới, đồng thời nhắc Minh Chỉ Ý nên tự giác đứng sang bên.
Minh Chỉ Ý đến lúc bảy giờ đúng.
Cô khoác tay Lục Hoài Sâm.
Sảnh chính im một nhịp.
Không phải vì cô đẹp. Dĩ nhiên cô đẹp, chuyện này không cần khiêm tốn. Mà vì Lục Hoài Sâm rất ít xuất hiện ở tiệc tư nhân. Anh đứng đó, vest đen, cà vạt xám, mặt lạnh vừa đủ để toàn bộ khách mời tự động hạ âm lượng.
Minh phu nhân tiến lên, nụ cười hơi cứng. “Chỉ Ý, con về rồi. Lục tổng cũng đến, thật vinh hạnh.”
Minh Chỉ Ý cười. “Mẹ khách sáo quá. Con đưa chồng về nhà, không cần dùng từ vinh hạnh.”
Minh phu nhân nghẹn.
Lục Hoài Sâm nhìn cô một cái. Có lẽ đang đánh giá khả năng nhập vai của vợ mình. Minh Chỉ Ý rất muốn nói anh nên quen dần, vé xem kịch dài hạn đã bao gồm trong hợp đồng.
Minh Vãn đứng bên cạnh Minh phụ. Cô mặc váy hồng nhạt, mắt đỏ nhẹ, dáng vẻ mềm yếu đúng chuẩn cô gái vừa trở về gia đình giàu có nhưng vẫn giữ nét trong sáng. Nếu không biết kiếp trước cô ta đã khóc như vậy trước camera để đẩy Minh Chỉ Ý thành ác nữ, Minh Chỉ Ý có lẽ cũng muốn đưa khăn giấy.
“Chị Chỉ Ý,” Minh Vãn nói nhỏ, “em rất vui vì chị về.”
“Vậy à?” Minh Chỉ Ý nghiêng đầu. “Tôi cũng vui.”
Minh Vãn hơi bất ngờ.
“Vui vì cuối cùng cũng có dịp tặng quà.”
Hứa Dực đưa lên một hộp gấm.
Minh phu nhân lập tức cười hòa giải. “Chỉ Ý vẫn hiểu chuyện. Vãn Vãn, mau nhận quà của chị.”
Minh Vãn mở hộp.
Bên trong là một chiếc vòng tay bạc rất cũ.
Sắc mặt Minh phụ thay đổi.
Chiếc vòng này là tín vật của mẹ ruột Minh Chỉ Ý trước khi mất. Kiếp trước, Minh phu nhân đã lấy nó tặng cho Minh Vãn trong tiệc, nói rằng “đồ trong nhà nên trả về cho con gái ruột”. Còn Minh Chỉ Ý khi đó đứng một bên, mặt trắng bệch, không nói được câu nào.
Đời này, cô tự mang đến.
Minh Chỉ Ý nói: “Chiếc vòng này là di vật mẹ ruột tôi để lại. Tôi tặng em một bản sao.”
Minh Vãn ngẩng đầu.
“Bản sao?”
“Ừ. Bản thật tôi gửi ngân hàng rồi. Dù sao đồ của người chết, không nên trao tay lung tung. Xui.”
Khách khứa im phăng phắc.
Minh phu nhân cười không nổi. “Chỉ Ý, hôm nay là ngày vui.”
“Đúng. Nên con mới nói rõ. Tránh sau này có người nhớ nhầm, tưởng đồ của mẹ con cũng là tài sản chung Minh gia.”
Minh phụ cau mày. “Con nói chuyện kiểu gì vậy?”
Lục Hoài Sâm lên tiếng: “Rõ ràng.”
Hai chữ.
Đủ làm Minh phụ tắt nửa cơn giận.
Minh Chỉ Ý suýt bật cười. Lục Hoài Sâm đúng là đạo cụ đắt tiền có chất lượng rất ổn.
Minh Khải, bác ruột của cô, bước tới. Ông ta cười hiền hậu. “Chỉ Ý vẫn nóng tính như xưa. Nhưng người một nhà, nói gì cũng được. Hôm nay chủ yếu là đón Vãn Vãn về. Cháu cũng nên vui cho em.”
Minh Chỉ Ý nhìn ông ta.
Kiếp trước, chính người này đứng ra làm trung gian, khuyên cô nhường cổ phần mẹ để lại cho Minh gia “ổn định”. Sau đó cô ký. Sau đó cô bị đuổi.
Người tốt nhất trong nhà, hóa ra là dao sắc nhất.
“Bác nói đúng,” cô đáp. “Người một nhà nên rõ ràng. Vậy tiện hôm nay, cháu cũng muốn công bố một việc.”
Minh Khải hơi nheo mắt.
Minh Chỉ Ý lấy ra một phong bì. “Từ hôm nay, toàn bộ cổ phần mẹ tôi để lại sẽ do văn phòng luật sư Lục thị giám sát. Không ai được động.”
Minh phu nhân biến sắc. Minh phụ sững lại. Minh Vãn cắn môi.
Minh Khải vẫn cười. Nhưng nụ cười ấy đã mỏng đi.
“Cháu không tin người nhà?”
Minh Chỉ Ý cười rất nhẹ. “Tin chứ. Nhưng luật sư rẻ hơn lòng tin bị phản bội.”
Lục Hoài Sâm cúi đầu nhìn cô.
Trong mắt anh, lần đầu tiên có ý cười rõ ràng.
Minh Chỉ Ý nghĩ, nếu kiếp trước cô tỉnh ra sớm hơn, chắc cuộc đời đã bớt nhiều cảnh quay thừa.
Không sao.
Đời này, cô tự cắt dựng lại.
