Sáng hôm sau, Minh Chỉ Ý lên hot search.
Tiêu đề rất có trình độ:
*Thiên kim giả Minh Chỉ Ý náo loạn tiệc đón thiên kim thật.*
Đọc lên đã thấy có người trả tiền. Người bình thường chửi nhau không gọn gàng như vậy.
Bên dưới là ảnh cô đứng trước Minh Vãn, góc chụp khiến cô trông như đang ép người. Minh Vãn cúi đầu, mắt đỏ. Minh Chỉ Ý thì cười. Công bằng mà nói, chỉ nhìn ảnh, cô cũng thấy mình khá đáng ghét.
Tần Nghiên gọi điện liên tục.
Minh Chỉ Ý để chuông reo đến lần thứ tư mới nghe.
“Chỉ Ý, cậu thấy hot search chưa? Tớ đã bảo tối qua cậu nên nhịn một chút mà. Bây giờ dư luận rất bất lợi. Cậu mau đăng xin lỗi đi, nói hôm qua cậu xúc động vì chưa thích nghi với thân phận mới.”
Minh Chỉ Ý ăn cháo, giọng bình tĩnh. “Tôi thích nghi tốt mà.”
“Đây không phải lúc đùa!”
“Tần Nghiên, cô sốt ruột cho tôi hay cho người mua hot search?”
Đầu dây bên kia im một nhịp.
Minh Chỉ Ý cười. “Tín hiệu kém à?”
“Cậu nói gì vậy? Tớ là bạn thân của cậu.”
“Bạn thân cũng có nhiều loại. Có loại đưa khăn giấy, có loại đưa dao.”
Cô cúp máy.
Lục Hoài Sâm ngồi đối diện, vừa đọc tin tức vừa uống cà phê. Người này bị vợ lên hot search mà bình tĩnh như xem giá thép xây dựng.
“Anh không định làm gì?” cô hỏi.
“Đợi cô ăn xong.”
“Rồi?”
“Tùy cô xử lý.”
Minh Chỉ Ý hơi bất ngờ. “Anh không sợ tôi làm hỏng danh tiếng Lục gia?”
“Danh tiếng Lục gia chưa yếu đến mức bị một hot search làm hỏng.”
“Còn tôi?”
Anh ngẩng lên. “Cô yếu à?”
Minh Chỉ Ý nhìn anh hai giây, rồi cười.
Đúng. Cô không yếu.
Chỉ là kiếp trước bị người ta nhắc quá nhiều rằng cô đáng thương, vô dụng, không có nhà, không có chỗ dựa. Nghe lâu, cô quên mất mình từng thi đậu học viện điện ảnh bằng hạng nhất, từng diễn vai phụ ba phút khiến đạo diễn khen, từng một mình chăm mẹ trong bệnh viện khi mới mười bốn tuổi.
Cô không yếu.
Cô chỉ từng tin sai người.
Minh Chỉ Ý mở máy tính. Hứa Dực đã gửi toàn bộ clip camera tối qua. Góc chính diện cho thấy rõ Minh Vãn tự cúi đầu khóc trước khi cô kịp nói câu nào. Âm thanh cũng rõ: cô chỉ công bố quyền giám sát cổ phần, không hề xúc phạm Minh Vãn.
Cô đăng Weibo:
*Có người thích cắt ảnh. Tôi thích đăng video.*
Kèm clip.
Mười phút sau, bình luận đổi chiều.
*Ủa, hóa ra thiên kim thật tự khóc trước?*
*Minh Chỉ Ý nói chuyện gắt nhưng đâu sai? Di vật mẹ ruột mà cũng định lấy?*
*Lục Hoài Sâm đứng cạnh đẹp quá, xin lỗi tôi lạc đề.*
*Câu “luật sư rẻ hơn lòng tin bị phản bội” nghe đau mà đã.*
Minh Vãn đăng bài xin lỗi rất nhanh, nói mình không kiểm soát được cảm xúc, mong mọi người đừng trách chị. Một bài xin lỗi nhìn qua dịu dàng, đọc kỹ vẫn đẩy cô vào vị trí người khiến em gái khóc.
Minh Chỉ Ý đọc xong, gật gù. “Cô ta tiến bộ hơn tôi kiếp trước.”
Lục Hoài Sâm hỏi: “Cô muốn đáp không?”
“Không. Đáp lại sẽ thành chị em tình thâm giả tạo. Tôi không có nhu cầu diễn suất thấp.”
Điện thoại cô rung. Một đạo diễn quen gửi tin:
*Có vai nữ phụ phản diện trong phim mới, cô có hứng không? Gần đây khí chất của cô rất hợp.*
Minh Chỉ Ý bật cười.
Kiếp trước, sau hot search này, cô mất hợp đồng đầu tiên. Đời này, hot search lại đưa vai đến.
Cô trả lời: *Có. Nhưng tôi muốn thử vai, không nhận nhờ scandal.*
Đạo diễn gửi lại một icon ngón cái.
Tối đó, Lục Hoài Sâm về muộn. Minh Chỉ Ý đang đọc kịch bản trong phòng khách. Anh nhìn tiêu đề: *Nữ Phụ Ác Độc Không Muốn Chết*.
“Hợp cô,” anh nói.
Minh Chỉ Ý ngẩng lên. “Anh khen hay mắng?”
“Khen.”
“Nghe không giống.”
Lục Hoài Sâm cởi áo khoác, đi ngang qua cô. “Vậy cô diễn cho nó giống.”
Minh Chỉ Ý nhìn bóng lưng anh, bỗng thấy khóe môi mình cong lên.
Đời này, cô sẽ diễn.
Nhưng không còn diễn vai nạn nhân nữa.
