Chương 6 · Thử Vai Và Một Cái Tát Không Cần Diễn

Buổi thử vai diễn ra ở phim trường phía tây thành phố.

Vai Minh Chỉ Ý muốn thử là Đường Nghi, nữ phụ phản diện, tiểu thư hào môn bị tráo thân phận, thông minh, cay nghiệt, cuối cùng chết vì cố giành lại mọi thứ. Đọc kịch bản, cô nghi ngờ đạo diễn chọn cô vì tiết kiệm chi phí nghiên cứu nhân vật.

Minh Vãn cũng đến.

Không khí lập tức đẹp hẳn lên, theo nghĩa truyền thông rất thích. Thiên kim thật và thiên kim giả cùng thử một vai. Nếu có thêm mưa và một người đàn ông đứng giữa, báo mạng có thể ăn ba ngày.

Tần Nghiên đi cạnh Minh Vãn. Thấy Minh Chỉ Ý, cô hơi né mắt. Kiếp trước cô diễn bạn thân rất tốt. Kiếp này bị bắt lỗi sớm, chất lượng diễn xuất giảm đáng kể.

Minh Vãn bước tới. “Chị cũng thử vai Đường Nghi à?”

“Ừ.”

“Em tưởng chị không thích vai phản diện.”

Minh Chỉ Ý lật kịch bản. “Trước đây không thích vì sợ bị mắng. Bây giờ thấy người tốt cũng bị mắng, vậy không bằng chọn vai có thoại hay.”

Đạo diễn Trần nghe được, bật cười.

“Minh Chỉ Ý, vào trước.”

Cảnh thử là Đường Nghi phát hiện cha mẹ nuôi đã biết cô không phải con ruột nhưng vẫn dùng cô để đổi lợi ích. Cô không khóc. Cô tát cha một cái, rồi cười hỏi: “Con diễn ngoan mười tám năm, các người xem miễn phí đủ chưa?”

Diễn viên phối thử là một nam diễn viên phụ khá nổi, tên Lý Kỳ. Anh ta nhìn Minh Chỉ Ý bằng ánh mắt hơi khinh. Có lẽ đã đọc hot search. Cũng có thể bản thân anh ta vốn thích khinh người, hot search chỉ là lý do hợp pháp.

Bắt đầu.

Lý Kỳ đọc thoại, giọng rất kịch: “Đường Nghi, nhà này nuôi cô lớn, cô còn muốn gì nữa?”

Minh Chỉ Ý đứng yên.

Một giây.

Hai giây.

Cô bước tới.

Tát.

Âm thanh vang đến mức trợ lý trường quay giật mình.

Lý Kỳ sững sờ. “Cô đánh thật?”

Minh Chỉ Ý nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh đến mức cả phòng im.

“Mười tám năm,” cô nói, từng chữ rất nhẹ, “các người cho tôi cơm ăn, cho tôi váy mặc, cho tôi họ của các người. Rồi mỗi lần tôi muốn được yêu thương, các người lại đưa hóa đơn ra.”

Cô cười.

Nụ cười đó không đẹp theo kiểu dịu dàng. Nó sắc. Đau. Có chút điên, nhưng điên rất tỉnh.

“Vậy hôm nay tôi cũng tính rõ. Một cái tát này là tiền vé. Các người xem tôi làm con gái ngoan lâu như vậy, đáng giá.”

Phòng thử vai im lặng.

Đạo diễn Trần không nói gì trong vài giây. Rồi ông đặt bút xuống.

“Vai này của cô.”

Lý Kỳ ôm mặt. “Đạo diễn, cô ta đánh thật!”

Đạo diễn Trần liếc anh ta. “Cậu vừa rồi tự ý đổi lời thoại để ép cô ấy khóc, tôi chưa nói cậu.”

Lý Kỳ câm.

Minh Chỉ Ý cúi đầu xin lỗi theo đúng quy trình. “Xin lỗi anh Lý, tôi nhập vai quá.”

Giọng cô rất chân thành. Chân thành đến mức ai cũng biết cô không chân thành.

Ra ngoài, Minh Vãn đứng chờ. Mặt cô ta hơi trắng. Có lẽ cảnh vừa rồi làm cô ta không thoải mái. Người sống bằng nước mắt thường không thích thấy người khác cười khi đau.

“Chúc mừng chị,” Minh Vãn nói.

“Cảm ơn.”

“Vai này rất giống chị.”

Minh Chỉ Ý nhìn cô ta. “Không. Vai này chết ở cuối phim. Tôi thì không.”

Minh Vãn nghẹn.

Điện thoại Minh Chỉ Ý rung. Tin nhắn từ Lục Hoài Sâm:

*Thử vai xong chưa?*

Cô trả lời:

*Xong. Được vai. Tát người hơi đau tay.*

Một phút sau:

*Tôi bảo Hứa Dực mua thuốc.*

Minh Chỉ Ý nhìn dòng chữ kia, bỗng thấy tim mình mềm đi một chút.

Người bình thường nghe cô tát người sẽ hỏi đối phương sao rồi. Lục Hoài Sâm hỏi tay cô.

Thật không công bằng.

Một người lạnh lùng mà thiên vị thì rất dễ khiến người khác mất cảnh giác.

Minh Chỉ Ý siết điện thoại.

Không được.

Cô có thể phản công, có thể đóng phim, có thể dùng danh nghĩa Lục phu nhân đi tát mặt thiên hạ.

Nhưng tin một người?

Chuyện đó cần thêm thời gian.

Cô Vợ Tái Sinh Không Dễ Chọc

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn