Lục Hoài Sâm mất ngủ ba đêm liên tiếp.
Minh Chỉ Ý biết vì anh tưởng mình giấu rất tốt, còn Hứa Dực thì không. Trợ lý đặc biệt gửi lịch làm việc của Lục tổng cho cô với tiêu đề: *Tình hình sức khỏe cần phu nhân phối hợp*. Dòng dưới ghi: ngủ 2 tiếng, ngủ 1.5 tiếng, ngủ 0 tiếng.
Số liệu lạnh lùng. Đọc lên rất muốn đánh người.
Tối đó, Minh Chỉ Ý gõ cửa thư phòng.
“Vào.”
Lục Hoài Sâm ngồi sau bàn, máy tính mở bốn cửa sổ, tài liệu xếp thành núi nhỏ. Ánh đèn rơi trên mặt anh, làm quầng thâm dưới mắt rõ hơn.
“Anh định tu tiên à?” cô hỏi.
Anh không ngẩng đầu. “Cô có việc?”
“Có. Thực hiện hợp đồng.”
Lục Hoài Sâm dừng bút.
Minh Chỉ Ý đặt trước mặt anh một ly sữa nóng. “Đi ngủ.”
Anh nhìn ly sữa như nhìn một đề án đầu tư thiếu khả thi.
“Tôi không uống sữa.”
“Tôi biết. Nên tôi cho ít mật ong.”
“Tôi cũng không thích mật ong.”
“Vậy anh thích gì?”
Anh nhìn cô.
Câu hỏi này bỗng trở nên nguy hiểm.
Minh Chỉ Ý lập tức bổ sung: “Đồ uống.”
Lục Hoài Sâm thu mắt. “Cà phê.”
“Câu trả lời của người muốn chết sớm.”
Anh nhướng mày. “Cô quan tâm?”
“Tôi quan tâm chất lượng đạo cụ của tôi. Nếu anh gục, ai phối hợp tôi tát mặt?”
Lục Hoài Sâm im lặng hai giây, rồi cầm ly sữa lên.
Minh Chỉ Ý ngồi ở sofa, mở kịch bản. “Tôi đọc thoại. Anh ngủ.”
“Cô đọc thoại phản diện cho tôi ngủ?”
“Anh có ý kiến về chuyên môn của tôi?”
“Không.”
Cô bắt đầu đọc.
Đường Nghi trong kịch bản rất độc. Mỗi câu thoại đều có mùi dao. Nhưng Minh Chỉ Ý đọc chậm, giọng thấp, cắt bớt sắc cạnh. Đọc một lúc, thư phòng yên xuống. Tiếng mưa ngoài cửa sổ nhỏ dần. Lục Hoài Sâm tựa vào ghế, mắt khép lại.
Anh thật sự ngủ.
Minh Chỉ Ý đặt kịch bản xuống.
Trong giấc ngủ, Lục Hoài Sâm không còn giống người có thể quyết định số phận mấy nghìn nhân viên bằng một chữ ký. Anh giống một người đã căng dây quá lâu, cuối cùng được phép buông tay trong mười phút.
Cô đứng dậy, định lấy áo khoác đắp cho anh.
Anh bỗng nắm tay cô.
“Đừng mở cửa,” anh nói trong mơ. “Chỉ Ý, đừng mở cửa.”
Cô sững lại.
Ký ức mười hai năm trước lóe lên.
Căn nhà bỏ hoang. Cô trốn trong tủ. Có tiếng người gọi: “Bé con, mở cửa đi, cô đưa cháu về nhà.”
Cậu bé bị trói lắc đầu với cô, mắt đỏ nhưng rất kiên quyết.
*Đừng mở.*
Sau đó là tiếng bước chân. Tiếng gỗ gãy. Tiếng lửa.
Minh Chỉ Ý rút tay về như bị bỏng.
Lục Hoài Sâm tỉnh dậy. Anh nhìn cô, hơi thở chưa ổn.
“Tôi nói gì?”
“Không có gì.”
Anh nhìn tay cô đang run. “Minh Chỉ Ý.”
Cô lùi lại. “Tôi về phòng trước.”
Lục Hoài Sâm không giữ cô.
Điều đó làm cô càng khó chịu. Nếu anh giữ, cô có thể giận. Nhưng anh không giữ, vì biết cô đang sợ. Người này luôn biết dừng đúng lúc, giống như từng đứng rất lâu ngoài cánh cửa mà không dám gõ.
Đêm đó, Minh Chỉ Ý mơ thấy lửa.
Trong mơ, cậu bé có vết sẹo trên cổ tay đẩy cô ra khỏi căn nhà bỏ hoang. Cô ngã xuống đất. Quay đầu lại, cánh cửa sập xuống.
Cậu bé nhìn cô qua khe lửa.
Không khóc.
Chỉ nói: “Chạy đi.”
Minh Chỉ Ý tỉnh dậy, nước mắt ướt gối.
Ngoài cửa phòng, có tiếng bước chân rất nhẹ.
Lục Hoài Sâm đứng đó, không vào.
Như kiếp này, anh vẫn đang canh trước cửa.
