Chương 8 · Minh Vãn Khóc Rất Đúng Lúc

Đoàn phim khai máy vào ngày trời nắng đẹp.

Minh Vãn đến thăm đoàn.

Trên danh nghĩa là chúc mừng chị gái nhận vai mới. Thực tế là để phóng viên chụp cảnh chị em hòa thuận, nhân tiện xem Minh Chỉ Ý có còn dễ bị kích động không. Người làm showbiz mà không biết tận dụng đoàn phim thì thật lãng phí tài nguyên xã hội.

Minh Vãn mang cà phê cho cả ê-kíp. Riêng ly của Minh Chỉ Ý là trà sữa ít đường.

“Em nhớ chị thích vị này,” cô ta nói.

Minh Chỉ Ý nhìn ly trà sữa.

Kiếp trước, cô uống ly trà sữa tương tự trước buổi quay, sau đó dị ứng nổi mẩn, bị chụp ảnh đăng mạng với tiêu đề “Minh Chỉ Ý nghiện chất kích thích, trạng thái bất thường”. Sau này cô mới biết trong đó có thành phần làm cô dị ứng nhẹ, không nguy hiểm, nhưng đủ phá mặt trước camera.

Cô nhận ly trà sữa. “Cảm ơn.”

Minh Vãn hơi thả lỏng.

Minh Chỉ Ý quay sang đưa cho trợ lý trường quay. “Em uống giúp chị đi. Chị đang giữ dáng.”

Trợ lý vừa cắm ống hút, Minh Vãn lập tức biến sắc. “Đừng!”

Cả đoàn quay lại.

Minh Chỉ Ý nghiêng đầu. “Sao vậy?”

Minh Vãn cười gượng. “Em... em nhớ ra ly đó hơi ngọt, sợ bạn ấy không thích.”

Trợ lý cầm ly trà sữa, không biết nên uống hay đặt xuống. Đời người có nhiều ngã rẽ, không ai nghĩ một ly trà sữa cũng có thể trở thành hiện trường vụ án.

Minh Chỉ Ý cười. “Vậy đem đi kiểm tra thành phần đi. Tôi cũng muốn biết nó ngọt đến mức nào.”

Mặt Minh Vãn trắng bệch.

Đúng lúc đó, phóng viên xuất hiện.

Minh Vãn khóc.

Khóc rất đúng lúc. Nước mắt vừa rơi, máy ảnh vừa nâng. Cô ta nghẹn ngào: “Chị, em chỉ muốn quan tâm chị. Nếu chị không thích em xuất hiện, em đi là được.”

Kiếp trước, câu này khiến Minh Chỉ Ý nổi giận trước ống kính. Đời này, cô nhìn Minh Vãn khóc, chỉ thấy kỹ thuật không tệ nhưng thiếu đổi mới.

Cô bước tới, lấy khăn giấy đưa cho Minh Vãn.

“Đừng khóc,” cô nói dịu dàng. “Khóc nhiều dễ mất nước. Mà em lát nữa còn phải giải thích vì sao trong trà sữa của chị có hạnh nhân.”

Phóng viên lập tức xôn xao.

Minh Vãn ngẩng phắt đầu. “Chị nói gì vậy?”

“Tôi dị ứng hạnh nhân. Em không biết à?”

“Em không biết...”

“Không sao. Kiểm tra là biết vô tình hay cố ý.”

Minh Vãn cắn môi. “Chị nghi ngờ em?”

Minh Chỉ Ý cười. “Không. Tôi nghi ngờ ly trà sữa.”

Đạo diễn Trần đứng bên cạnh, mặt rất lạnh. Ông ghét nhất người đem trò bẩn vào đoàn. Không phải vì ông đạo đức cao hơn người khác, mà vì lịch quay bị trễ rất tốn tiền.

“Mang đi kiểm tra,” ông nói.

Minh Vãn được trợ lý dìu đi, nước mắt rơi như mưa nhỏ có điều khiển.

Chiều hôm đó, kết quả kiểm tra cho thấy trong trà sữa có hạnh nhân nghiền. Minh Vãn đăng bài xin lỗi, nói trợ lý mua nhầm. Trợ lý bị sa thải. Câu chuyện kết thúc rất nhanh, nhanh như cách người có tiền thường dùng để cắt đuôi lỗi lầm.

Minh Chỉ Ý không đáp.

Cô chỉ đăng một tấm ảnh kịch bản, kèm dòng:

*Đường Nghi hôm nay học được: trà sữa miễn phí thường đắt nhất.*

Bình luận cười nghiêng ngả.

Tối đó, Lục Hoài Sâm đến phim trường đón cô. Anh đưa cho cô một túi giấy.

“Gì vậy?”

“Trà sữa.”

Cô mở ra. Trà sữa ít đường, không hạnh nhân, có giấy kiểm định thành phần.

Minh Chỉ Ý nhìn tờ giấy, im lặng rất lâu.

“Lục Hoài Sâm.”

“Ừ?”

“Anh tặng đồ uống như gửi hồ sơ thầu.”

“An toàn hơn.”

Cô bật cười.

Anh nhìn cô cười, ánh mắt dịu xuống. “Cười rồi.”

Minh Chỉ Ý ôm túi trà sữa. “Ừ.”

Có lẽ sống lại không chỉ để báo thù.

Cũng có thể để uống một ly trà sữa không cần nghi ngờ.

Cô Vợ Tái Sinh Không Dễ Chọc

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn