Buổi tối thứ Sáu, trước khi ra mắt gia đình Lâm, Vệ Tiểu Nhã ghi chú trên điện thoại:
*Lâm Uyển Kỳ — mẹ, 57 tuổi, giáo viên nghỉ hưu, thích trà Long Tỉnh, không thích câu trả lời vòng vo.*
*Lâm Quốc Phong — cha, 60 tuổi, hiện không tham gia điều hành tập đoàn, từng là người sáng lập. Bệnh tim giai đoạn hai, không nên gây căng thẳng.*
*Lâm Kiến Hòa — chú, 55 tuổi, em trai cha, từng là phó chủ tịch, hiện còn ghế trong hội đồng quản trị.*
Cô đọc lại danh sách, thêm một dòng bên dưới tên cuối cùng: *Chú của Lâm Tư Phàm. Theo dõi.*
Lý do: trực giác. Trực giác của cô thường đúng vì nó được xây dựng từ việc quan sát dữ liệu đủ lâu để nhận ra mẫu trước khi não ý thức kịp gọi tên.
Cô lưu ghi chú, tắt màn hình, nhìn ra cửa sổ xe.
Lâm Tư Phàm ngồi cạnh, nhìn thẳng về phía trước, đang brief cô về từng người. Anh đã nói được bốn phút không ngừng — điều hiếm thấy ở người thường dùng câu ngắn hơn bốn chữ.
"Mẹ tôi sẽ hỏi nhiều," anh nói. "Cô không cần trả lời hết. Chỉ cần đừng nói những thứ mâu thuẫn nhau."
"Tôi không có thói quen nói những thứ mâu thuẫn nhau."
"Tôi biết. Tôi đang nói để yên tâm hơn là để dặn cô."
Tiểu Nhã nhìn anh. Lần đầu tiên trong ba ngày làm việc cùng nhau, anh thừa nhận rằng mình cần yên tâm. Một điều nhỏ — nhưng nhỏ theo cách đáng chú ý.
"Anh cần yên tâm," cô nói.
"Đây là lần đầu tôi đưa ai về ra mắt."
"Anh ba mươi tuổi."
"Đó là lý do đây là lần đầu."
Cô nhìn thẳng về phía trước, ẩn một nụ cười vào đúng góc miệng mà anh không nhìn thấy từ phía của mình. "Được. Tôi sẽ không mâu thuẫn."
***
Nhà của gia đình Lâm ở khu biệt thự phía tây thành phố — tường trắng, mái xám, sân trước trồng đỗ quyên. Đèn trong nhà đã lên khi xe họ đến, ánh vàng hắt qua các cửa sổ rộng trông bình yên hơn Tiểu Nhã nghĩ.
Bà Lâm Uyển Kỳ mở cửa trước khi tài xế kịp bấm chuông.
Bà không cao — chừng một mét sáu, tóc muối tiêu chải gọn, mặc áo dài tay màu xanh rêu. Mắt bà nhìn trước tiên vào con trai, rồi nhìn sang Tiểu Nhã — không vồ vập, không giữ khoảng cách, chỉ đơn giản là nhìn với sự chú ý của người đã quan sát người khác cả đời.
"Vào đi," bà nói. "Cơm sắp xong."
Phòng khách rộng, tối giản, không tủ kính trưng bày bộ sưu tập hay tranh đắt tiền — chỉ có sách, đèn đọc, và một bức ảnh gia đình đặt trên tủ thấp cạnh cửa ra vào. Tiểu Nhã liếc qua bức ảnh: Lâm Tư Phàm lúc khoảng mười lăm tuổi, đứng cạnh cha mẹ, mặt chưa sắc nét bằng bây giờ nhưng đã có cái nhìn thẳng vào ống kính không chớp đó.
Ông Lâm Quốc Phong đang ngồi ở phòng khách, đọc báo. Ông nhìn lên, gật đầu với con trai, mỉm cười nhẹ với Tiểu Nhã.
"Cô Vệ hả. Ngồi đi."
Họ ngồi xuống. Bà Uyển Kỳ rót trà, đặt lên bàn, ngồi xuống ghế đối diện và nhìn Tiểu Nhã với ánh mắt của người chuẩn bị đặt câu hỏi thật sự quan trọng.
"Cô làm gì ở công ty con trai tôi?"
"Phân tích tài chính, thưa bà."
"Lâu chưa?"
"Ba năm."
"Trước kia làm gì?"
"Tư vấn độc lập." Tiểu Nhã trả lời không do dự. "Cho nhiều bên khác nhau."
Bà Uyển Kỳ gật đầu nhẹ — không hỏi thêm về thời gian đó, điều mà Tiểu Nhã nhận ra là một dấu hiệu: bà đặt câu hỏi để đo cách người trả lời, không chỉ đo nội dung câu trả lời.
Bữa tối bắt đầu. Ông Quốc Phong hỏi về công việc chung của công ty, Lâm Tư Phàm trả lời gọn. Bà Uyển Kỳ nói về người hàng xóm vừa sửa nhà và cái máy khoan phá giấc ngủ buổi sáng. Tiểu Nhã ăn, lắng nghe, không chen vào những câu chuyện không cần ý kiến của mình.
Rồi đến câu hỏi.
Bữa ăn đang ở phần tráng miệng — chè hạt sen, vừa ngọt vừa không ngọt quá — khi bà Uyển Kỳ đặt thìa xuống và nhìn thẳng vào Tiểu Nhã.
"Cô thích điều gì ở con trai tôi?"
Phòng ăn bỗng yên hơn. Ông Quốc Phong vẫn nhìn bát chè. Lâm Tư Phàm không nhìn ai. Cả hai đều đã biết câu hỏi này sẽ đến — chỉ là không biết lúc nào.
Tiểu Nhã không trả lời ngay.
Không phải vì câu hỏi khó. Câu hỏi không khó. Cô chỉ đang tự hỏi mình có muốn trả lời thật không — và nhận ra rằng câu trả lời thật là câu duy nhất có thể thuyết phục bà Uyển Kỳ, người rõ ràng đã nhìn đủ người trong đời để biết khi nào ai đó đang nói theo kịch bản.
"Anh ấy không giải thích tại sao anh ấy làm gì," Tiểu Nhã nói. "Anh ấy chỉ làm. Điều đó tiết kiệm thời gian."
Bà Uyển Kỳ im lặng nhìn cô.
Lâm Tư Phàm đặt đũa xuống rất nhẹ — âm thanh nhỏ đến mức chỉ người ngồi cạnh mới nghe thấy.
"Cô thích vì vậy hả," bà nói — không phải câu hỏi, chỉ là đang nhắc lại để nghe lại lần nữa.
"Vâng."
Bà nhìn cô thêm một chút. Rồi quay sang con trai. "Con này nói thật."
Lâm Tư Phàm không trả lời.
Ông Quốc Phong nhìn lên từ bát chè, nhìn con trai, nhìn cô gái ngồi cạnh con trai, rồi quay lại bát chè với vẻ hài lòng âm thầm của người vừa thấy điều mình đã mong từ lâu.
***
Lâm Kiến Hòa đến lúc tám giờ rưỡi — khi bữa tối đã xong, họ đang ngồi uống trà ở phòng khách.
"Kiến Hòa," ông Quốc Phong nói khi em trai bước vào. "Tưởng chú không đến."
"Đi ngang qua, ghé thăm." Ông Kiến Hòa vào phòng, bắt tay anh trai, gật đầu với Tư Phàm, rồi nhìn sang Tiểu Nhã.
Cô đang ngồi uống trà, không nhìn lên ngay.
Khi cô nhìn lên và gặp ánh mắt ông, cả hai người trong phòng biết điều gì đó đã xảy ra — nhưng không ai trong phòng, ngoài hai người họ, biết đó là điều gì.
Không phải ánh mắt của người gặp lần đầu. Không phải ánh mắt của người vô tình nhận ra.
Đây là ánh mắt của người đã biết người kia đang ở đây.
Tiểu Nhã gật đầu chào. Bình thản. "Chú ạ."
Ông Kiến Hòa ngồi xuống ghế còn lại, nhận tách trà từ bà Uyển Kỳ. Một lúc sau, ông hỏi nhẹ — như câu chuyện phiếm: "Cháu làm ở tập đoàn lâu chưa?"
"Ba năm, chú."
"À. Lâu nhỉ." Ông nhấp trà. "Trước kia làm gì?"
"Tư vấn."
"Ồ." Ông đặt tách xuống. "Tư vấn thú vị lắm. Làm việc với nhiều nơi."
"Vâng."
Lâm Tư Phàm ngồi cạnh cô, không bắt được gì từ cuộc trao đổi ngắn đó. Anh nghe nhưng không thấy gì đặc biệt — hai người vừa gặp nhau, nói chuyện xã giao.
Chỉ có Tiểu Nhã biết đó không phải xã giao.
***
Về nhà lúc mười giờ đêm. Xe đi qua phố tối, Lâm Tư Phàm nhìn ra cửa sổ.
"Cô trả lời câu hỏi của mẹ tôi — thật hay giả?"
"Thật."
"Tại sao không giả?"
"Vì bà ấy sẽ biết."
Anh quay sang nhìn cô. "Cô đoán vậy hay cô biết?"
"Tôi quan sát mắt người. Bà ấy nghe kiểu người nghe khi muốn biết sự thật, không phải nghe cho có." Cô nhìn ra ngoài. "Nói giả với kiểu người đó tốn công hơn nói thật."
Im lặng.
"Cô có nhận xét gì về buổi tối không?"
Tiểu Nhã suy nghĩ. "Cha anh kín đáo nhưng dễ đọc hơn anh. Mẹ anh ngược lại." Cô dừng. "Chú anh đến ghé thăm vào đúng giờ khi bữa tối xong và khách chưa về — không phải ngẫu nhiên."
Lâm Tư Phàm nhìn cô. "Cô chú ý chú tôi?"
"Tôi chú ý mọi người."
Anh không hỏi thêm. Nhìn thẳng đường.
Xe dừng trước tòa nhà của cô. Cô mở cửa, xuống, quay lại: "Buổi tối ổn."
"Ổn," anh xác nhận.
Cô bước vào sảnh.
***
Lên đến tầng mười hai, Tiểu Nhã vào phòng, khóa cửa. Ngồi xuống sàn, lưng tựa sofa. Gọi cho Hứa Lan.
"Lan."
"Sao vậy?" — Giọng Hứa Lan có tiếng nhạc nhẹ phía sau, kiểu nhạc tiệm cà phê vắng khách giờ đóng cửa.
"Ông chú nhận ra tao."
Hứa Lan im lặng ba giây. Trong ba giây đó, Tiểu Nhã biết bạn mình đang đặt xuống cái gì đó, tắt cái gì đó, ngồi xuống đâu đó để nói chuyện thật.
"Nhận ra như thế nào?"
"Nhìn mắt. Không phải kiểu nhìn người lạ."
"Ông ta làm gì?"
"Không làm gì. Hỏi thăm lịch sự. Về sớm."
"Mày nghĩ ông ta sẽ làm gì?"
Tiểu Nhã nhìn trần nhà. "Chưa biết. Ông ta đợi ba năm rồi. Nếu ông ta muốn ra tay ngay, đã ra từ trước. Giờ ông ta ra tay — không phải vì sợ, mà vì tao xuất hiện theo cách ông ta không tính trước."
"Vợ của CEO."
"Đúng. Trước đây tao chỉ là nhân viên phân tích. Giờ tao gần hơn." Cô xoay bút giữa các ngón tay. "Điều đó làm tao nguy hiểm hơn với ông ta. Hoặc hữu ích hơn."
"Mày đang viết kế hoạch B trong đầu."
"Mày biết không cần hỏi."
"Tao hỏi vì muốn nhắc mày rằng kế hoạch B không phải lúc nào cũng cần thiết." Hứa Lan nói, giọng nhẹ hơn. "Đôi khi cứ chạy kế hoạch A là ổn."
"Kế hoạch A giờ có biến số mới."
"Biến số tên Lâm Kiến Hòa hay biến số tên Lâm Tư Phàm?"
Tiểu Nhã không trả lời ngay.
"Ngủ đi," Hứa Lan nói. "Sáng mai cà phê."
Cô tắt điện thoại. Nhìn ra cửa sổ. Thành phố về khuya, ánh đèn thưa dần.
Biến số nào quan trọng hơn — đó không phải câu hỏi cần trả lời ngay đêm nay.
Nhưng nó đã được hỏi rồi. Và câu hỏi đã được hỏi thì không dễ cất đi.
