Tiểu Nhã mở điện thoại lúc sáu giờ sáng và thấy tên mình đang trending trên Weibo.
Cô ngồi dậy, tóc chưa chải, mở app tin tức. Ảnh đăng lúc mười một giờ đêm qua — hai người trong một căn phòng ăn đèn vàng ấm, nhìn từ phía sân vườn qua cửa sổ. Không rõ mặt hoàn toàn nhưng đủ để người quen nhận ra. Chú thích: "CEO Lâm Tư Phàm ra mắt bạn gái mới tại nhà riêng?"
Bảy mươi hai nghìn lượt chia sẻ trong tám tiếng.
Tiểu Nhã nhìn ảnh. Nhìn góc chụp. Nhìn chất lượng ảnh.
Không phải paparazzi thuê. Góc chụp từ phía sân vườn, qua khoảng trống giữa các bụi đỗ quyên. Loại ảnh này cần người biết vị trí từ trước — không phải người tình cờ đi qua ngoài đường. Máy ảnh tốt, không phải điện thoại bình thường. Và quan trọng nhất: chụp lúc mười giờ tối, khi hầu hết nhân viên hay người ngoài đã về — chỉ còn những người trong nhà.
Cô mở sổ tay trên điện thoại, ghi nhanh: *Sân vườn. Khoảng trống giữa đỗ quyên, hướng tây. Góc chụp từ khoảng cách 8-10m. Người có mặt tối qua: gia đình + Lâm Kiến Hòa + lái xe + hai bảo vệ nhà.*
Rồi cô pha trà, ngồi xuống bàn, và bắt đầu phân tích.
***
Điện thoại rung lúc bảy giờ.
Lâm Tư Phàm. Không chào.
"Có phải cô không?"
Tiểu Nhã nhấp trà. "Anh nghĩ tôi cần gì từ việc này?"
"Sự chú ý của công chúng. Quyền thương lượng. Nhiều thứ."
"Anh cần thêm thông tin để kết luận, hay đang hỏi cho có lệ?"
Im lặng ba giây.
"Tôi chưa kết luận," anh nói.
"Vậy thì anh cần gì từ cuộc gọi này?"
"Tôi cần biết cô ở đâu trong việc này."
"Chín giờ," cô nói. "Anh có mặt không?"
"Có."
Cô tắt máy. Nhìn ly trà. Uống thêm một ngụm. Rồi lấy laptop, mở file Excel mới, bắt đầu làm việc.
***
Vệ Tiểu Nhã đến văn phòng lúc tám giờ năm mươi lăm. Trước anh năm phút.
Cô đặt lên bàn một file in ra — ba trang A4. Ngồi xuống, xếp tay trên bàn, chờ.
Lâm Tư Phàm bước vào lúc chín giờ đúng. Nhìn file. Ngồi xuống. Đọc.
Trang đầu: phân tích góc chụp — hướng, khoảng cách ước tính, tầm nhìn từ các điểm trong sân vườn. Có sơ đồ đơn giản vẽ tay bằng bút.
Trang hai: loại thiết bị chụp ảnh suy đoán từ độ phân giải và độ sâu trường ảnh — không phải điện thoại thông thường, ống kính tele tầm trung.
Trang ba: danh sách người có mặt tối qua, có chú thích vị trí lúc cô ra về mười giờ, và ba cái tên được khoanh tròn đỏ.
Anh đọc hết. Không nói gì trong một phút.
"Cô làm cái này lúc nào?"
"Sáng nay. Trong lúc uống trà."
"Cô thường làm gì khi uống trà?"
"Phân tích những thứ có thể làm hại tôi." Cô nhìn thẳng anh. "Thói quen xấu."
Anh đặt file xuống. "Ba cái tên này."
"Ba người có vị trí tiếp cận phù hợp với góc chụp. Tôi không kết luận ai. Anh có thêm thông tin hơn tôi về ba người đó."
Lâm Tư Phàm nhìn file một lúc nữa. Rồi nhìn cô.
"Cô không tức."
"Không."
"Người bị nghi oan thường tức."
"Người biết mình vô tội thì không cần tức. Tức tốn năng lượng." Cô ngả lưng vào ghế. "Tôi dùng năng lượng đó để phân tích."
Một khoảng lặng.
"File này — cách phân tích này," anh nói. "Không phải kỹ năng của người chỉ làm tài chính."
"Tôi đọc nhiều."
"Đọc nhiều sách gì?"
"Nhiều loại." Cô nhìn đồng hồ. "Anh còn câu hỏi nào nữa không? Tôi có họp lúc mười giờ."
Lâm Tư Phàm nhìn cô thêm một giây. Rồi gật đầu. "Đi được."
Cô đứng dậy. Ra về.
***
Buổi chiều, anh gọi Tề Mộc vào.
"Điều tra cô Vệ."
Tề Mộc đứng ở cửa, tay cầm iPad. "Điều tra theo hướng nào?"
"Mọi hướng. Trước khi vào tập đoàn, cô ta làm gì. Ai quen biết cô ta. Tại sao cô ta biết cách làm cái file phân tích đó."
Tề Mộc gật đầu. "Lâm tổng có muốn tôi điều tra luôn vụ rò rỉ ảnh không?"
"Điều tra song song."
"Được." Tề Mộc quay ra.
Rồi anh dừng lại — không quay vào, chỉ dừng đúng ở ngưỡng cửa.
"File phân tích của cô ấy," anh nói. "Chính xác. Rất chính xác theo nghĩa người làm việc này không phải lần đầu." Anh ngừng một nhịp. "Lâm tổng có muốn tôi theo hướng đó không?"
Lâm Tư Phàm nhìn ra cửa sổ. "Theo."
"Được."
Tề Mộc bước ra. Cửa đóng sau lưng anh.
Và trong khoảnh khắc ngắn đó, trong hành lang không có ai nhìn — góc miệng Tề Mộc hơi cong lên. Rất nhẹ. Rất nhanh. Không đủ để ai gọi đó là nụ cười.
Nhưng nó ở đó.
***
Buổi tối, tiệm cà phê Hứa Lan. Đã đóng cửa, chỉ còn hai người.
Tiểu Nhã ngồi ở bàn góc, hai tay ôm ly cà phê nguội, kể lại buổi sáng. Hứa Lan nghe trong khi lau quầy — thói quen khi lắng nghe chuyện nghiêm túc, tay làm việc thì đầu óc thêm tập trung.
"Vậy là ổng nghi mày, mày đưa phân tích luôn," Hứa Lan tóm lại.
"Đúng."
"Và mày không cho biết ai thật sự làm."
"Chưa đủ bằng chứng trực tiếp."
"Mày biết ai làm không?"
Tiểu Nhã nhìn ly cà phê. "Tôi có suy đoán."
"Lâm Kiến Hòa."
"Ai nói với mày?"
"Không ai. Nhưng mày vừa dùng câu trả lời né — kiểu mày hay dùng khi câu trả lời đúng nhưng mày chưa muốn xác nhận thành tiếng."
Tiểu Nhã nhìn bạn mình. Có lúc Hứa Lan đọc người chính xác đến mức khó chịu.
"Giả sử đúng," cô nói. "Ông ta rò rỉ ảnh thì được gì?"
"Gây áp lực lên mày. Hoặc lên Lâm Tư Phàm." Hứa Lan xếp khăn lau. "Hoặc cả hai."
"Nếu mục tiêu là gây áp lực lên tôi — ông ta muốn tôi làm gì? Rút lui khỏi hợp đồng? Không đủ để làm tôi rút lui."
"Thì mục tiêu không phải mày rút lui." Hứa Lan ngồi xuống đối diện. "Mục tiêu là tạo tình huống để kiểm tra xem mày phản ứng thế nào. Xem mày có lộ thứ gì không."
Tiểu Nhã nhìn ra cửa sổ tiệm.
"Mày không lộ gì không?"
"Không." Cô nhìn lại bạn. "Nhưng Lâm Tư Phàm bắt đầu điều tra tôi."
Hứa Lan gõ nhẹ lên mặt bàn. "Ôi trời."
"Tôi biết."
"Mày có kế hoạch B chưa?"
"Đang viết."
Hứa Lan nhìn cô với ánh mắt vừa lo lắng vừa không thể giấu được một chút tò mò: "Mày có muốn nghe ý kiến của tao không?"
"Muốn."
"Ý kiến của tao là: trong toàn bộ chuyện này, thứ mày chưa tính tới là bản thân ông Lâm Tư Phàm." Hứa Lan đứng dậy, mang ly vào bếp. "Không phải với tư cách CEO. Với tư cách người."
Tiểu Nhã không nói gì.
"Mày tính hết mọi người," Hứa Lan nói từ trong bếp. "Trừ người ngủ cạnh mày."
"Chúng tôi không ngủ cạnh nhau. Hai căn hộ riêng."
"Tao nói theo nghĩa bóng, mày biết rồi đó." Tiếng nước chảy, rồi Hứa Lan quay ra, lau tay. "Thôi về đi. Tao đóng cửa."
Tiểu Nhã đứng dậy. Khoác áo.
Khi bước ra đến cửa, Hứa Lan gọi: "Tiểu Nhã."
"Gì?"
"Kế hoạch B tốt nhất đôi khi là không cần kế hoạch B."
Cô bước ra ngoài không trả lời. Nhưng câu đó đi theo cô suốt đường về.
***
Đêm đó, Lâm Tư Phàm ngồi trong văn phòng lúc mười một giờ, nhìn file điều tra sơ bộ Tề Mộc gửi qua.
Vệ Tiểu Nhã. Hai mươi sáu tuổi. Vào tập đoàn ba năm trước. Hồ sơ từ ba năm đến nay: đầy đủ, rõ ràng. Đánh giá tốt, không sự cố.
Trước ba năm: gần như trống.
Không phải không có gì — có bằng đại học, chứng chỉ chuyên ngành, và một công ty tư vấn nhỏ tên XYZ đã giải thể. Nhưng không có địa chỉ cụ thể, không có hợp đồng tư vấn nào được lưu tên cô, không có dấu vết rõ nét của công việc được làm với ai.
Người không để lại dấu vết trong ba năm — không phải vì họ không làm gì. Mà vì họ rất giỏi xóa dấu vết.
Anh mở sổ tay. Ghi một dòng: *"Cô ấy muốn gì thực sự?"*
Nhìn câu hỏi. Đóng sổ.
Lấy tách cà phê lạnh. Uống.
Ngoài cửa sổ, thành phố về khuya, ánh đèn thưa dần.
