Chương 5 · Điều tra

Tề Mộc đặt file lên bàn Lâm Tư Phàm vào sáng thứ Ba.

File dày hai mươi trang — kết quả điều tra từ hai hướng song song: hồ sơ Vệ Tiểu Nhã và vụ rò rỉ ảnh. Anh ngồi xuống đối diện khi Lâm Tư Phàm mở đọc.

Lâm Tư Phàm đọc mười hai trang đầu trong im lặng. Rồi ngẩng lên.

"Trước ba năm — không có gì."

"Có bằng đại học. Có chứng chỉ. Có tên trong hồ sơ thành lập một công ty tư vấn nhỏ." Tề Mộc chắp tay trên bàn. "Nhưng công ty đó giải thể sau hai năm hoạt động, không để lại hợp đồng khách hàng cụ thể nào. Không có hóa đơn, không có báo cáo thuế nộp tên cô ấy, không có đồng nghiệp cũ còn liên lạc được."

"Cô ta xóa dấu vết."

"Có thể. Hoặc dấu vết không bao giờ tồn tại theo nghĩa thông thường." Tề Mộc lật trang. "Có một điểm: khoảng thời gian trống này — từ khi công ty tư vấn giải thể đến khi cô ấy nộp đơn vào tập đoàn mình — là bảy tháng. Bảy tháng không có dấu vết gì."

"Bảy tháng làm gì?"

"Tôi chưa tìm ra."

Lâm Tư Phàm gập file lại. "Vụ rò rỉ?"

"Hướng ảnh." Tề Mộc chuyển sang phần sau. "Phân tích kỹ thuật trùng khớp với phân tích của cô Vệ. Người chụp từ sân vườn, biết vị trí trước. Trong danh sách người có mặt tối đó..."

Anh đặt ngón tay lên một cái tên.

Lâm Tư Phàm nhìn xuống. Không nói gì.

"Bằng chứng gián tiếp," Tề Mộc nói. "Chưa đủ để kết luận."

"Tôi biết." Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ. "Điều tra tiếp. Và gặp cô Vệ hôm nay."

***

Tiểu Nhã đang ăn trưa một mình ở căn tin tầng mười hai khi Lâm Tư Phàm xuất hiện cạnh bàn cô.

Anh kéo ghế ngồi xuống. Không xin phép — kiểu người không hỏi xem mình có thể ngồi không, họ chỉ ngồi.

Cô tiếp tục ăn.

"Trước khi vào đây, cô làm gì?" anh hỏi thẳng.

"Tư vấn tự do." Cô cắn một miếng bánh bao. "Cho nhiều bên."

"Cụ thể bên nào?"

"Hợp đồng bảo mật."

"Có bằng chứng cô từng làm việc không?"

"Có. Nhưng không phải thứ anh có thể Google."

Anh nhìn cô. "Công ty XYZ ở Thượng Hải — cô có làm không?"

"Có." Cô nhìn lên lần đầu. "Dự án logistics. Tối ưu hóa chuỗi cung ứng. Khoảng một năm."

"Dự án đó kết thúc khi nào?"

"Cuối năm 2021."

Lâm Tư Phàm im lặng. Tính toán. Tiểu Nhã biết anh đang nhẩm: cuối 2021 — tập đoàn Lâm Thị xảy ra khủng hoảng tài chính đầu 2022 — trùng nhau. Nhưng trùng không có nghĩa là liên quan.

"Sau dự án đó cô làm gì?"

"Nghỉ ngơi." Cô uống nước. "Bảy tháng."

"Bảy tháng là dài."

"Tôi tiết kiệm đủ." Cô nhìn thẳng anh. "Anh điều tra tôi theo hướng gì?"

"Theo hướng hồ sơ có lỗ hổng."

"Hồ sơ có lỗ hổng khác với người có gì đó che giấu. Anh biết điều đó."

"Tôi biết. Nhưng tôi cũng biết người giỏi che giấu thứ họ không muốn bị tìm thấy có thể làm cho hồ sơ trông như lỗ hổng vô hại."

Tiểu Nhã nhìn anh. Anh nói điều đó không phải để buộc tội — anh nói vì đó là logic đúng, và anh nói thẳng những thứ logic đúng.

"Anh thông minh," cô nói.

"Điều đó không giải quyết được câu hỏi của tôi."

"Không." Cô đứng dậy, thu khay. "Anh muốn tôi khai gì thì nói thẳng. Tôi không thích câu hỏi vòng vèo."

"Tôi cũng không thích." Anh nhìn lên. "Vậy tôi hỏi thẳng: cô có thứ gì liên quan đến tập đoàn này từ trước khi vào làm không?"

Im lặng hai giây.

"Câu hỏi hay," Tiểu Nhã nói. Rồi bước đi.

***

Buổi chiều, anh báo lại kết quả cho Tề Mộc.

"Cô ấy nói làm tư vấn cho công ty XYZ. Dự án logistics."

Tề Mộc gật. "Đúng. Tôi xác nhận dự án đó tồn tại. Cô ấy có tên trong một số email nội bộ của XYZ còn lưu." Anh ngừng. "Nhưng dự án đó kết thúc tháng Mười Hai 2021. Khủng hoảng tập đoàn mình xảy ra tháng Giêng 2022."

"Khoảng thời gian trùng."

"Đúng vậy."

Lâm Tư Phàm nhìn Tề Mộc. "Anh đang muốn nói gì?"

"Tôi không muốn nói gì." Tề Mộc bình thản. "Tôi chỉ xác nhận thông tin."

"Anh thường xác nhận thông tin kèm theo nhận xét."

"Lần này chưa có nhận xét."

Lâm Tư Phàm nhìn anh thêm một giây. "Điều tra tiếp."

Tề Mộc gật đầu, đứng dậy. "Được."

***

Tối hôm đó, tiệm cà phê của Hứa Lan. Hai người ngồi bàn quen, cà phê đã nguội, ánh đèn vàng.

Tiểu Nhã kể. Hứa Lan nghe trong khi lau bàn — tay làm việc, đầu lắng nghe.

"Vậy ông ta hỏi mày làm gì trước khi vào tập đoàn. Mày nói tư vấn cho XYZ. Ông ta theo hướng đó."

"Đúng."

"Mày cho ông ta đi theo hướng đó."

"Hướng đó là sự thật. Tôi có làm cho XYZ."

"Nhưng không phải thứ ông ta đang tìm."

Tiểu Nhã uống cà phê. "Tôi không nói dối anh ta. Tôi chỉ... không nói hết."

"Mày thấy sự khác biệt đó quan trọng không?"

"Quan trọng với tôi."

Hứa Lan ngừng lau bàn. Nhìn bạn mình với ánh mắt không phán xét nhưng không lảng tránh. "Mày có bao giờ nghĩ đến việc nói hết không?"

"Chưa."

"Vì sao?"

Tiểu Nhã suy nghĩ thật sự — không phải vì không biết câu trả lời, mà vì câu trả lời có nhiều lớp và cô muốn nói đúng lớp.

"Vì những gì tôi chưa nói — khi nói ra sẽ đặt anh ta vào thế phải quyết định. Và anh ta chưa có đủ thông tin để quyết định đúng." Cô đặt ly xuống. "Nói quá sớm — người nghe quyết định dựa trên nửa bức tranh. Thường là quyết định sai."

Hứa Lan nhìn cô. "Hoặc," cô nói nhẹ, "mày lo ông ta quyết định sai với mày."

Tiểu Nhã không trả lời.

"Không sao," Hứa Lan đứng dậy. "Tao không phán xét. Tao chỉ muốn mày tự nhận ra sự khác biệt giữa hai lý do đó."

"Sự khác biệt thực tế không quan trọng."

"Với kế hoạch thì không." Hứa Lan mang hai ly vào bếp. "Với người thì quan trọng."

***

Thứ Năm tuần đó, Lâm Tư Phàm nhận được thêm báo cáo từ Tề Mộc.

Dự án XYZ — xác nhận xong. Khoảng thời gian sau dự án — bảy tháng — không tìm thêm được gì. Đường cùng.

Nhưng Tề Mộc thêm một trang phụ lục, ghi chú nhỏ: *"Khoảng trống bảy tháng trùng khớp chính xác với thời gian một đơn vị tư vấn bên ngoài được thuê để xem xét cấu trúc tài chính nội bộ tập đoàn, theo yêu cầu của một thành viên hội đồng quản trị. Đơn vị này không để lại tên và báo cáo không được lưu chính thức."*

Không có tên đơn vị. Không có tên người yêu cầu.

Lâm Tư Phàm đọc trang phụ lục hai lần. Gập lại. Ngồi yên một lúc.

Rồi anh mở sổ tay. Dưới dòng câu hỏi cũ — *"Cô ấy muốn gì thực sự?"* — anh viết thêm một dòng, nhỏ hơn:

*"Và cô ấy đã ở đây trước rồi."*

Nhìn hai dòng. Không xóa. Đóng sổ lại.

Điều Khoản Ngoại Lệ

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn