Chương 6 · Đêm mưa

Mưa bắt đầu lúc chín giờ tối thứ Sáu — kiểu mưa mùa hè đến không báo trước, nặng hạt và có sấm.

Vệ Tiểu Nhã không ngủ được khi mưa. Không phải vì sợ — cô không sợ mưa — mà vì có gì đó trong tiếng mưa khiến não cô không chịu tắt. Cô nằm nhìn trần nhà, nghe tiếng nước chạy trên mái, và lần lượt nghĩ qua từng việc chưa làm xong trong tuần.

Điện thoại rung lúc mười một giờ đêm.

Lâm Tư Phàm. Cô bắt máy ngay hồi thứ nhất.

"Tôi cần cô." Giọng anh bình thường nhưng có gì đó căng hơn thường ngày — kiểu căng của người đang kiểm soát nhưng đang có ít thứ hơn để kiểm soát. "Khủng hoảng tài chính. Minh Thịnh hủy hợp tác, công bố thông cáo sáng mai. Lý do: mâu thuẫn báo cáo tài chính."

Tiểu Nhã ngồi dậy. "Mâu thuẫn thật hay dàn dựng?"

"Không có mâu thuẫn thật."

"Ai anh gọi trước tôi?"

"Tề Mộc. Đang ở ngoài thành phố." Ngừng. "Trưởng phòng tài chính. Không bắt máy. Phó phòng. Không bắt máy."

"Tôi đến trong mười lăm phút."

***

Cô đến lúc mười một giờ hai mươi. Mặc áo len xám, quần tối màu, tóc buộc vội bằng cái kẹp nhựa mà cô rõ ràng vừa lấy từ ngăn kéo. Không trang điểm. Trông không giống CFO, không giống vợ CEO — trông như người vừa bị kéo ra khỏi giường để làm việc thật sự.

Cô mang laptop.

Lâm Tư Phàm đứng ở cửa văn phòng khi cô bước ra khỏi thang máy, nhìn cô từ đầu đến chân với vẻ không phán xét — chỉ ghi nhận.

"Vào," anh nói.

Phòng làm việc của anh ban đêm có ánh đèn khác — ít màn hình hơn, đèn bàn vàng, màn hình chính hiển thị email từ Minh Thịnh và bản nháp thông cáo họ đã chuẩn bị sẵn.

Tiểu Nhã đặt laptop xuống bàn phụ. Mở ra. Nhìn màn hình anh năm giây.

"Báo cáo tài chính thật ở đâu?"

"Server chính."

"Backup?"

"Server phụ."

"Ai có quyền truy cập server phụ đêm nay?"

Anh mở danh sách. Nhìn. "Tôi và..." Anh dừng, gọi tên một người.

"Người đó hiện ở đâu?"

"Không liên lạc được từ chiều."

Tiểu Nhã: "Được rồi."

Cô ngồi xuống. Bắt đầu làm việc.

***

Lâm Tư Phàm ngồi ở bàn mình, theo dõi.

Không phải theo dõi vì không tin — anh không biết mình nên làm gì khác. Cô không giải thích từng bước. Không hỏi ý kiến. Không xin phê duyệt. Cô mở hệ thống, đọc log, gõ lệnh — tay di chuyển trên bàn phím với nhịp của người đã làm việc này nhiều lần, trong những điều kiện khác nhau, và biết chính xác mình đang đi đâu.

Bên ngoài, mưa nặng hạt hơn. Sấm lăn qua từ phía tây.

Lúc một giờ sáng, anh đặt cốc cà phê nóng xuống bên cạnh cô. Không nói gì. Cô không nhìn lên, chỉ cầm cốc, uống trong khi vẫn đọc màn hình.

Hai giờ mươi phút.

Ba giờ sáng, Tiểu Nhã nhìn lên.

"Xong." Giọng bình thường, không phấn khích, không mệt — chỉ đang thông báo kết quả. "Báo cáo thật đã được backup sang ba server độc lập với log timestamp đầy đủ. Minh Thịnh không thể công bố thông cáo sáng mai vì bằng chứng bác bỏ đã được gửi chủ động đến phòng pháp lý của họ lúc hai giờ bốn mươi bảy phút, trước khi họ có thể phát thông cáo chính thức."

Anh nhìn màn hình xác nhận. Đọc.

"Cô backup ba server độc lập cùng lúc," anh nói.

"Đúng. Nếu ai phá một server, còn hai bản khác. Và log timestamp là bằng chứng pháp lý."

"Cô làm điều này..." anh ngừng, nhìn cô. "Như đã từng làm trước rồi."

Tiểu Nhã cầm cốc cà phê, nhìn ra cửa sổ. Mưa đang bớt dần. Thành phố khuya đen sẫm ngoài kính, chỉ còn ánh đèn đường vàng và vệt nước trên mặt đường.

"Tài chính thì có những mẫu lặp đi lặp lại," cô nói.

"Không phải mẫu tài chính thông thường." Giọng anh không phán xét — chỉ đang ghi nhận một điều mà anh không có từ để gọi chính xác. "Backup ba server, log timestamp, gửi bằng chứng chủ động trước khi đối phương kịp hành động — đây là tư duy phòng thủ pháp lý, không phải kế toán."

Tiểu Nhã quay lại nhìn màn hình. "Tôi học nhiều thứ trong quá trình làm việc."

"Cô học từ ai?"

Một khoảng lặng ngắn. "Từ kinh nghiệm."

Anh nhìn cô thêm một lúc — nhìn theo cách khác với những lần trước. Không phải nhìn để đánh giá hay để tìm dấu hiệu. Nhìn theo cách người ta nhìn khi nhận ra mình chưa hiểu đủ về người trước mặt và đột nhiên muốn hiểu hơn.

Cô không bắt gặp ánh nhìn đó — hoặc bắt gặp và không để lộ.

***

Bốn giờ rưỡi sáng. Mưa tạnh. Trời chưa sáng nhưng bầu trời đã chuyển từ đen sang xám tối.

Tiểu Nhã đứng dậy, thu dọn laptop. Anh đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra phố đẫm nước.

"Cô về thế nào?" anh hỏi.

"Gọi xe."

"Trời mưa xong, đường trơn." Anh quay lại. "Tôi cho lái xe đưa cô về."

"Không cần." Cô khoác túi lên vai. "Tôi quen đi một mình."

"Tôi biết." Anh không cố thuyết phục thêm. Chỉ nói: "Cô đến vì tôi gọi. Ít nhất để tôi đảm bảo cô về an toàn."

Tiểu Nhã nhìn anh. Trong ánh đèn văn phòng sáng sớm, anh trông mệt theo cách mà người không hay để lộ mệt mỏi trông khi kiểm soát đã giảm đi một chút — đường nét vẫn sắc nhưng vai hơi xuống, ánh mắt không còn đủ năng lượng để bình thản hoàn toàn.

"Được," cô nói.

Lái xe đưa cô về. Suốt đường đi, Tiểu Nhã ngồi nhìn ra cửa sổ, theo dõi thành phố trở mình từ khuya sang sáng. Ánh đèn đường phản chiếu trên mặt đường ướt như những vệt dài không dứt.

Cô nghĩ đến cách anh nhìn cô lúc ba giờ sáng.

Không phải kiểu nhìn đáng ngại. Chỉ là — khác. Và khác theo cách mà cô chưa biết gọi tên là gì.

***

Sáng hôm sau, Lâm Tư Phàm ngồi trong văn phòng lúc tám giờ, tách cà phê thứ hai trên bàn — lần này còn nóng vì anh uống ngay.

Mở sổ tay. Lật đến trang ghi hai dòng câu hỏi. Không ghi thêm.

Nhưng anh nhớ phương pháp backup ba server. Nhớ cú gửi bằng chứng chủ động lúc hai giờ bốn mươi bảy phút. Nhớ cách cô làm việc trong bốn tiếng — không hỏi, không giải thích, không chờ phê duyệt, chỉ làm.

Anh đã thấy phương pháp backup ba server một lần trước đó.

Bốn năm trước, trong một báo cáo nội bộ ghi lại quá trình phục hồi tập đoàn sau khủng hoảng 2022. Người xử lý vụ đó không để lại tên — chỉ để lại kết quả và một chuỗi log kỹ thuật. Trong chuỗi log đó, cùng phương pháp backup ba server, cùng cấu trúc timestamp, cùng cách gửi bằng chứng chủ động trước khi đối phương kịp hành động.

Anh đã điều tra vụ đó ba năm mà không tìm ra người.

Giờ người đó đang ngồi trong tòa nhà của anh, mặc áo len xám và buộc tóc bằng kẹp nhựa.

Anh uống cà phê. Đặt tách xuống.

Tề Mộc gõ cửa bước vào. "Lâm tổng. Minh Thịnh vừa gọi. Họ rút thông cáo. Xin lỗi vì thông tin không chính xác."

"Biết rồi."

"Cô Vệ..." Tề Mộc dừng — một khoảnh khắc cực ngắn, gần như không đáng chú ý nếu không để ý kỹ. "Làm tốt đêm qua."

"Anh biết cô ta làm gì đêm qua?"

"Tôi nhận được log xác nhận lúc ba giờ sáng." Tề Mộc bình thản. "Hệ thống gửi thông báo cho cấp quản lý liên quan."

"Tôi không nhận được."

"Cài đặt thông báo của Lâm tổng tắt qua đêm." Anh ngừng. "Tôi sẽ điều chỉnh lại."

Lâm Tư Phàm nhìn anh. "Tề Mộc."

"Dạ."

"Kéo lại toàn bộ log kỹ thuật của vụ khủng hoảng 2022. Tập trung vào chuỗi backup và timestamp."

Tề Mộc không chớp mắt. "Được. Cần đến khi nào?"

"Cuối ngày."

"Được." Anh quay ra. Đứng lại ở cửa một giây — cùng vị trí cũ, cùng tư thế cũ. Nhưng lần này không có gì cong lên ở góc miệng. Lần này trông khác — trông như người đang chờ đợi điều gì đó vừa bắt đầu xảy ra theo đúng kế hoạch.

Anh bước ra.

Cửa đóng.

Lâm Tư Phàm nhìn vào tách cà phê.

Còn nóng.

Uống.

Điều Khoản Ngoại Lệ

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn