Tề Mộc gửi file lúc năm giờ chiều.
Lâm Tư Phàm mở ra, đọc trong văn phòng đã tắt hầu hết đèn phụ, chỉ còn đèn bàn và ánh màn hình. Bên ngoài, trời bắt đầu tối.
File gồm hai phần: log kỹ thuật của vụ khủng hoảng 2022 và log đêm qua. Tề Mộc đã đặt hai phần cạnh nhau, highlight các đoạn tương ứng bằng màu vàng.
Lâm Tư Phàm đọc từng dòng highlight.
Cấu trúc backup giống hệt. Naming convention giống hệt — tên file theo định dạng YYYYMMDD_HHMM_[mã phân loại]_[số thứ tự], không phổ biến và không phải chuẩn của tập đoàn. Và một điểm nhỏ ở cuối mỗi block code — một comment ký hiệu tắt ba chữ cái, kiểu annotation mà người viết dùng cho mình, không dành để người khác đọc.
Bốn năm trước: comment là "VTN-v1."
Đêm qua: comment là "VTN-v4."
Cùng người. Lần đầu đánh số một, lần này đánh số bốn — tức là giữa đó còn có hai lần nữa, ở đâu đó không phải ở đây.
Lâm Tư Phàm đặt tay lên mặt bàn. Ngồi yên một lúc.
Rồi anh nhấc điện thoại, gọi Tề Mộc.
"Anh thấy file."
"Vâng."
"Anh biết điều này từ bao giờ?"
Im lặng ngắn. "Tôi có nghi ngờ từ khi cô ấy vào tập đoàn."
"Từ khi cô ta vào tập đoàn." Anh nhắc lại — không phải hỏi, chỉ đang để câu đó có thời gian đứng một mình trong không gian. "Ba năm."
"Nghi ngờ, không phải chắc chắn."
"Sự khác nhau đó có quan trọng không?"
"Quan trọng với tôi."
Lâm Tư Phàm nhìn ra cửa sổ. Thành phố xuống đèn, tòa nhà đối diện từng tầng một. "Tại sao anh không nói với tôi?"
"Vì lúc đó tôi chưa có đủ bằng chứng để nói điều gì có trọng lượng." Tề Mộc dừng. "Và vì... nếu tôi nói, anh sẽ hành động theo phản xạ. Tôi không chắc phản xạ lúc đó sẽ đúng."
"Đó không phải quyết định của anh."
"Không. Anh nói đúng." Giọng Tề Mộc bằng phẳng nhưng không né tránh. "Tôi xin lỗi."
Lâm Tư Phàm tắt máy. Nhìn file trên màn hình thêm một lúc.
Rồi anh đứng dậy, lấy áo khoác, đi ra.
***
Cô không có mặt trong văn phòng — đã hết giờ làm việc. Anh gọi, cô bắt máy sau hai hồi.
"Tôi đến chỗ cô." Không hỏi.
Im lặng ngắn. "Được."
Anh đến căn hộ của cô lúc tám giờ tối. Gõ cửa. Cô mở — mặc áo nhà, tóc xõa, tay cầm sách vừa đặt xuống. Cô nhìn anh, nhìn bộ mặt anh — loại mặt mà người kiểm soát giỏi nhất cũng không hoàn toàn giữ được khi vừa phát hiện ra thứ gì đó lớn — rồi bước sang một bên.
"Vào."
Anh bước vào. Nhìn quanh — căn hộ nhỏ, ngăn nắp, không nhiều đồ cá nhân. Phòng khách có một giá sách chiếm một nửa tường. Trên bàn: laptop, một tách trà, và quyển sách cô vừa đặt xuống — sách kỹ thuật tài chính, không phải tiểu thuyết.
Anh đặt hai file in ra lên bàn — một bản log 2022, một bản log đêm qua, hai đoạn highlight song song.
Cô ngồi xuống. Nhìn xuống.
Không cần anh giải thích. Cô hiểu ngay.
Bảy giây im lặng — đủ lâu để cả hai biết đây không phải im lặng của người vô tội bị oan.
Rồi cô nhìn lên. Ánh mắt không né, không sợ, không biện hộ trước khi được hỏi. Chỉ là đang đánh giá xem nói thứ gì bây giờ.
"Anh muốn biết điều gì?" cô hỏi.
"Tất cả."
"Anh không có thời gian cho tất cả."
"Vậy bắt đầu từ thứ quan trọng nhất."
***
Cô kể phần đầu.
Không nhìn đi chỗ khác khi kể — nhìn thẳng vào điểm giữa bàn, giọng bằng phẳng như người đang tóm tắt báo cáo.
Năm 2022, cô được thuê để thực hiện đánh giá tài chính một tập đoàn theo yêu cầu bên ngoài. Nhiệm vụ: xem xét cấu trúc tài chính, tìm điểm yếu, và chuẩn bị một báo cáo theo yêu cầu của người thuê.
Cô hoàn thành phần đánh giá. Tập đoàn không có gì bất hợp pháp. Không có dấu hiệu tham nhũng, không có hành vi sai trái có thể bị buộc tội. Chỉ có một lỗ hổng tài chính kỹ thuật đang bị khai thác từ bên trong.
"Tôi không giao báo cáo cho người thuê," cô nói. "Thay vào đó, tôi bịt lỗ hổng đó. Rồi rời đi."
"Không lấy tiền?"
"Không."
"Tại sao không giao báo cáo?"
Cô im lặng một nhịp. "Vì báo cáo sẽ được dùng để gây hại cho một tổ chức không đáng bị hại."
"Đó là phán xét của cô."
"Đúng. Đó là phán xét của tôi."
Lâm Tư Phàm nhìn cô. "Cô được thuê để làm việc, không phải để phán xét."
"Tôi biết." Cô nhìn thẳng lại. "Nhưng tôi không phải công cụ. Tôi có phán xét của mình và tôi chịu trách nhiệm về nó."
Im lặng.
"Ai thuê cô?"
Cô nhìn anh. Không né. Không nói.
"Tiểu Nhã."
"Lâm Tư Phàm." Lần đầu tiên cô gọi tên anh không kèm chức vụ — tự nhiên và không chủ ý, kiểu gọi tên khi nói chuyện thật sự. "Thứ tôi chưa nói — khi nói ra sẽ thay đổi quyết định của anh. Và lúc này, trước khi anh có đủ thông tin để quyết định đúng, tôi không muốn anh quyết định sai."
Anh nhìn cô. "Cô không tin tôi quyết định đúng."
"Tôi không biết anh quyết định thế nào khi chưa có đủ thông tin." Giọng cô không phán xét, chỉ nêu thực tế. "Tôi biết anh quyết định đúng khi có đủ. Đó là lý do tôi chờ."
Lâm Tư Phàm đứng dậy. Nhìn cô thêm một lúc — ánh nhìn không giận, không hoài nghi, không tin hoàn toàn. Chỉ như người đang cất thông tin vào đúng ngăn.
"Tôi cần thời gian," anh nói.
"Tôi biết."
Anh ra về.
***
Cô ngồi trong phòng tối một mình sau khi cửa đóng.
Đặt tay lên mặt bàn, nhìn hai tờ log vẫn còn trên đó. Nhìn những dòng highlight — bằng chứng không thể chối cãi rằng cô đã ở đây trước rồi, đã làm việc trong hệ thống này, đã để lại dấu vết mà cô tưởng đã xóa hết.
VTN-v1. Lần đầu, lần này bốn năm trước. Cô chưa bao giờ nghĩ anh sẽ tìm ra bằng cách này.
Cô mở quyển sổ cá nhân. Lật đến trang trắng.
Viết: *"Anh hỏi tôi tại sao không giao báo cáo. Tôi nói thật — phần đó. Phần tôi không nói: tôi đọc hết dữ liệu. Cả dữ liệu tập đoàn lẫn dữ liệu cá nhân CEO. Tôi biết anh là ai trước khi gặp anh. Và tôi không muốn làm hại người đó."*
Cô nhìn dòng cuối. Nhìn lâu.
Rồi không gạch dưới, không xóa.
Đóng sổ lại.
Ngoài cửa sổ, thành phố vào ban đêm đầy ánh đèn.
