Chương 8 · Nửa sự thật

Sự kiện thường niên của tập đoàn diễn ra vào thứ Sáu tuần sau — buổi tiệc cocktail cho đối tác và nhà đầu tư, tổ chức tại tầng ba mươi của tòa nhà trụ sở.

Họ đi cùng nhau, vì hợp đồng quy định vậy.

Không ai nói gì trên xe. Không phải im lặng thoải mái hay im lặng căng thẳng — là im lặng của hai người đang giữ khoảng cách sau khi có điều gì đó thay đổi, và cả hai đều biết điều đó đã thay đổi nhưng chưa ai nói ra.

Buổi tiệc ồn ào theo cách buổi tiệc doanh nhân luôn ồn ào: tiếng ly chạm nhau, tiếng cười không thật và tiếng cười thật lẫn lộn, nhạc nền đủ to để che lấp tiếng im lặng nhưng đủ nhỏ để vẫn nói chuyện được.

Lâm Tư Phàm xử lý đối tác một cách anh vẫn thường làm — ngắn gọn, chính xác, không lãng phí lời. Tiểu Nhã đứng cạnh anh đủ để trông như cặp đôi, không quá gần để trông như diễn.

Họ không nhìn nhau nhiều. Nhưng khi nhìn, cả hai đều nhận ra đối phương đang nhìn.

Rồi có người đến.

"Chị Vệ!"

Một người đàn ông trẻ, khoảng hai mươi tám, mặt quen thuộc với Tiểu Nhã theo cách mà mặt đồng nghiệp cũ thường quen — không rõ rệt, không thân thiết, nhưng nhận ra ngay.

"Anh Minh." Cô mỉm cười. "Lâu không gặp."

"Chị vẫn làm trong ngành hả? Tưởng chị bỏ nghề rồi." Anh Minh bắt tay, tự nhiên, không nhận ra Lâm Tư Phàm đứng ngay cạnh. "Hồi còn ở XYZ chị giúp tôi nhiều lắm, cái dự án chuỗi cung ứng đó..."

Và anh kể.

Lâm Tư Phàm đứng bên cạnh. Nghe.

Không phải nghe vì đang để ý, mà vì không còn nơi nào để không nghe. Câu chuyện XYZ — dự án logistics, tên đồng nghiệp cũ, tiến độ làm việc — tất cả đều khớp với những gì cô đã nói. Nhưng anh Minh cũng nhắc đến tên công ty tư vấn nhỏ của cô, cái tên mà Tề Mộc đã tìm thấy nhưng không tìm được gì sâu hơn.

Tên công ty đó — Lâm Tư Phàm biết. Không phải vì Tề Mộc báo cáo. Mà vì tên công ty đó xuất hiện trong danh sách đơn vị tư vấn đã tiếp cận một đối thủ của Lâm Thị năm 2021 — một đơn vị mà tập đoàn anh từng điều tra nhẹ vì nghi có hành vi thu thập thông tin cạnh tranh.

Khi anh Minh đi rồi, họ đứng bên nhau.

Lâm Tư Phàm không nhìn cô.

"Tên công ty đó," anh nói, giọng thấp. "Tôi biết tên đó."

Cô cầm ly cocktail, uống một ngụm. "Tôi biết anh biết."

"Công ty đó từng tiếp cận đối thủ của chúng tôi."

"Tôi biết. Đó không phải công việc của tôi."

"Nhưng cô thuộc về công ty đó."

"Tôi từng thuộc về công ty đó. Có sự khác biệt." Cô đặt ly xuống. "Công ty đó làm nhiều loại tư vấn cho nhiều khách. Tôi không biết mọi dự án của họ."

"Nhưng cô biết dự án liên quan đến tập đoàn Lâm Thị."

"Đúng."

Họ đứng im giữa tiếng ồn của buổi tiệc — hai người trong bong bóng riêng của mình, không ai bên ngoài nhìn vào có thể biết họ đang nói chuyện gì.

"Ai thuê cô?" anh hỏi lần nữa.

"Chưa." Cô nhìn thẳng. "Chưa phải lúc."

"Tiêu chí đúng lúc của cô là gì?"

"Khi anh có đủ thông tin còn lại để không phản ứng bằng cảm xúc."

Anh quay nhìn cô lần đầu trong tối nay thực sự. "Cô nghĩ tôi phản ứng bằng cảm xúc?"

"Tôi nghĩ anh kiểm soát rất tốt. Nhưng không ai kiểm soát hoàn toàn khi người họ tin có thể là người gây hại cho họ." Cô nhìn thẳng lại. "Anh chưa biết đủ để biết tôi là người đó hay không. Và tôi không muốn tên người thuê tôi được nghe khi anh đang chưa biết."

Tiệc tiếp tục xung quanh họ. Ai đó cụng ly. Ai đó cười to.

"Cô rất tự tin vào cách cô quản lý thông tin," anh nói — không phải khen, không phải chê.

"Tôi chỉ tự tin vào những gì tôi có thể kiểm soát."

"Và tôi?"

"Anh nằm ngoài những thứ tôi có thể kiểm soát."

Câu đó ra ngoài miệng cô trước khi cô kịp kiểm tra xem có nên nói không.

Anh im lặng. Không phải im lặng bình thường — là loại im lặng mà người đang xử lý điều gì đó hơi lớn hơn dự kiến.

***

Trên xe về. Thành phố qua cửa kính, đèn chạy ngược.

Anh nhìn thẳng đường. "Cô nói tôi nằm ngoài những thứ cô kiểm soát được."

"Đúng."

"Ý cô là gì?"

Tiểu Nhã nhìn ra ngoài. "Ý tôi là cô ấy không tính trước phản ứng của mình khi ở cạnh anh."

Anh không nói gì. Cô cũng không.

Xe dừng trước tòa nhà của cô. Cô mở cửa, bước xuống.

Rồi quay lại một lần: "Lâm Tư Phàm."

Anh nhìn cô.

"Câu hỏi đúng nhất anh hỏi tôi không phải là ai thuê tôi. Là tại sao tôi không phá." Cô nhìn thẳng. "Khi anh tự trả lời được câu đó — anh sẽ hiểu phần còn lại."

Cô quay vào sảnh.

Cửa thang máy đóng.

Anh ngồi trong xe một mình, nhìn cửa sổ tòa nhà. Số tầng mười hai sáng lên.

Câu hỏi đúng nhất.

Tại sao không phá.

Không phải tại sao cứu — mà tại sao không phá.

Sự khác biệt giữa hai câu hỏi đó — anh ngồi một mình và để nó ngấm dần.

***

Đêm đó, Tiểu Nhã ngồi viết trong sổ cá nhân.

*"Anh hỏi câu đúng. Không phải lúc nào người thông minh cũng hỏi câu đúng — vì câu đúng đòi hỏi phải thừa nhận rằng mình chưa biết. Anh thừa nhận. Điều đó không thường xảy ra."*

Cô viết thêm một dòng. Xóa đi. Viết lại.

*"Lần đầu tiên kể từ khi về đây, tôi chưa xong kế hoạch B."*

Nhìn dòng đó.

Không xóa.

Đóng sổ.

***

Sáng hôm sau, trong thang máy lên văn phòng, anh gặp Tề Mộc.

Hai người đứng im trong không gian hẹp. Tầng số thay đổi.

"Tề Mộc," anh nói.

"Dạ."

"Cô Vệ. Cô ta nói tôi hỏi đúng câu. Câu đúng là tại sao không phá chứ không phải tại sao cứu."

Tề Mộc nhìn số tầng. "Vậy thì Lâm tổng có câu trả lời chưa?"

"Chưa."

"Khi có," Tề Mộc nói bình thản, "anh sẽ có rất nhiều thứ khác đi theo."

Cửa thang máy mở. Tầng hai mươi mốt.

Tề Mộc bước ra trước. Anh theo sau.

Cả hai không nói thêm gì.

Điều Khoản Ngoại Lệ

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn