Vương Tử Kiệt không chạy trốn.
Khi Thẩm Minh Khải gõ cửa căn hộ tầng năm vào buổi sáng, anh ta mở cửa, nhìn thấy thám tử và chuyên gia tâm lý phía sau, rồi thở dài như người đã chờ điều này từ lâu.
"Vào đi," anh ta nói.
---
Câu chuyện của Vương Tử Kiệt không phức tạp theo kiểu người ta tưởng.
Em gái anh ta — Vương Tiểu Ngọc — mắc bệnh thận giai đoạn ba. Chi phí điều trị vượt quá khả năng tài chính của gia đình từ năm ngoái. Anh ta vay ngân hàng, vay bạn bè, bán căn hộ cũ, vẫn không đủ.
Tháng Tám năm ngoái, có người tiếp cận anh ta. Nói rằng nợ của em gái anh ta có thể được xử lý — toàn bộ — đổi lại anh ta làm một việc.
"Làm tranh giả."
"Một bức. Chỉ một bức." Anh ta nhìn xuống bàn tay. "Tôi từ chối lần đầu. Người ta không đe dọa. Chỉ đưa hóa đơn viện phí của Tiểu Ngọc và nói hãy suy nghĩ lại."
Anh ta im lặng.
"Tôi suy nghĩ ba ngày," anh ta nói. "Rồi gọi điện đồng ý."
---
Tư Ninh nghe suốt. Không ghi chép — cô có trí nhớ tốt và ghi chép làm người khai mất tập trung.
"Người tiếp cận anh," cô hỏi, "đàn ông hay phụ nữ?"
"Đàn ông. Khoảng bốn mươi. Cao, đeo kính. Nói giọng Bắc Kinh." Anh ta nhìn cô. "Tôi không biết tên ông ta. Chỉ có số điện thoại, đã tắt máy từ khi tôi xong việc."
"Anh có nhớ bất cứ điều gì khác không? Bàn tay ông ta trông như thế nào? Quần áo nhãn hiệu gì?"
Anh ta nghĩ một lúc.
"Đồng hồ," anh ta nói. "Mặt đen, dây da nâu, logo tôi không nhận ra nhưng trông đắt tiền. Và ông ta có vết sẹo nhỏ ở ngón trỏ tay phải — kiểu sẹo do dao rạch, không phải tai nạn."
Tư Ninh ghi lại trong đầu.
Thẩm Minh Khải nhìn cô. Cô không nói gì ngay, nhưng anh ta biết cô đang sắp xếp thông tin.
