Chương 4 · Tin Nhắn Bí Ẩn

Vụ thứ hai đến khi họ chưa kết thúc vụ đầu tiên.

Gia đình họ Lâm ở quận Trường Ninh trình báo con trai mất tích. Lâm Vĩ Hào, ba mươi hai tuổi, nhân viên phòng kinh doanh công ty đấu giá Phượng Thành, không về nhà từ ba ngày trước.

Không phải mất tích thông thường vì: họ nhận được tin nhắn từ điện thoại của anh ta hai ngày trước: "Con bình thường. Công tác đột xuất. Không cần tìm con. Tuần sau về."

Nhưng gia đình biết rõ: Lâm Vĩ Hào không có chuyến công tác nào được lên lịch. Và cách anh ta nhắn tin — văn phong, cách đặt câu — không giống anh ta chút nào.

Vụ này rơi vào tay Thẩm Minh Khải vì không ai nghĩ nó nghiêm trọng đủ cho đội điều tra lớn hơn.

---

Anh ta gọi điện cho Tư Ninh lúc chín giờ tối.

"Cô có thời gian nhìn qua một vụ mất tích không?"

"Gửi thông tin đi," cô nói. Tiếng gõ phím máy tính.

Mười phút sau cô gọi lại.

"Tin nhắn này được viết theo hai lớp," cô nói thay lời mở đầu.

Anh ta ngồi thẳng dậy. "Giải thích."

"Anh ta nhắn: Con bình thường. Công tác đột xuất. Không cần tìm con. Tuần sau về." Cô đọc lại chậm. "Nếu đọc chữ đầu tiên của mỗi câu theo thứ tự: C-C-K-T. Không có nghĩa gì. Nhưng nếu chỉ lấy chữ cái đầu của mỗi từ trong cụm giữa câu một và câu ba: B-T-T-S-K. Không đủ." Dừng một nhịp. "Tuy nhiên nếu đọc chữ đầu câu hai, chữ cuối câu hai, chữ đầu câu ba, chữ cuối câu ba: C-T-K-C. Đảo lại: CKTC — con không cần tìm."

Anh ta nhìn tin nhắn trên điện thoại. "Cô chắc không? Hay cô đang ghép chữ tùy ý?"

"Người bình thường không ghép chữ kỳ lạ như vậy trong một tin nhắn ngắn. Phải có chủ đích." Cô ngừng lại. "Anh ta không bị bắt cóc — anh ta đang tự trốn. Và anh ta muốn gia đình biết điều đó mà không để ai đọc tin nhắn hiểu được."

Im lặng ngắn.

"Cô giải thích qua điện thoại như thế này thì tôi cần nghe lại ba lần," anh ta nói.

"Tôi biết. Vì vậy tôi đã gửi vào email ông rồi."

Giải Mã Với Anh

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn