Tìm Lâm Vĩ Hào mất bốn ngày.
Không phải vì anh ta giỏi trốn. Mà vì anh ta trốn ở nơi không ai nghĩ tới: nhà kho của cha vợ cũ ở ngoại ô, nơi không có ai ở từ ba năm nay và không xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ liên quan nào đến anh ta.
Khi Thẩm Minh Khải và Tư Ninh đến nơi, Lâm Vĩ Hào đang ngồi ăn mì gói bên cạnh một đống tài liệu in ra, xung quanh là mười mấy cái vỏ lon nước tăng lực.
Anh ta nhìn họ. Nhìn cái ba lô ôm trước ngực.
"Các anh chị tìm ra nhanh thật," anh ta nói.
"Có người giỏi giải mã trong đội," Thẩm Minh Khải nói, liếc Tư Ninh.
Tư Ninh không phản ứng gì với lời đó.
---
Lâm Vĩ Hào làm việc tại công ty đấu giá Phượng Thành ba năm. Sáu tháng trước, anh ta tình cờ xử lý nhầm một bộ hồ sơ và nhận ra: một số bức tranh trong danh mục đấu giá của công ty không khớp với hồ sơ nguồn gốc.
Không phải một bức. Không phải hai. Ít nhất mười hai bức trong vòng hai năm qua.
"Tranh giả?" Tư Ninh hỏi.
"Không hoàn toàn. Một số là giả. Một số là thật nhưng nguồn gốc có vấn đề — lấy từ đâu không rõ, chứng từ chắp vá." Anh ta đẩy xấp tài liệu ra. "Tôi sao chép lại trước khi trốn. Biết mình không thể giữ an toàn nếu ở trong công ty thêm."
"Ai biết anh phát hiện ra chuyện này?"
"Sếp trực tiếp của tôi." Anh ta nhìn xuống. "Tôi không cẩn thận. Hỏi anh ta về một bức tranh trong danh sách, anh ta hỏi lại tại sao tôi quan tâm. Tôi nói nhầm." Dừng lại. "Sau đó máy tính của tôi bị reset không rõ lý do. Tài liệu gốc trong hệ thống biến mất. Và tôi biết mình cần đi ngay."
---
Tư Ninh nhìn xấp tài liệu. Nhìn Thẩm Minh Khải.
Anh ta hiểu cái nhìn đó. "Tên công ty đấu giá?"
"Phượng Thành." Cô nhìn lại Lâm Vĩ Hào. "Bức tranh của họa sĩ Mạnh ở bảo tàng Quốc Tế Thiên Lam — anh có hồ sơ về bức đó không?"
Anh ta lật qua tài liệu. "Đây. Phượng Thành định đưa bức này vào phiên đấu giá tháng Một năm nay nhưng bị rút vào phút cuối."
Tư Ninh và Thẩm Minh Khải nhìn nhau.
Hai vụ không phải hai vụ.
