Họ ngồi làm việc đến một giờ sáng trong phòng họp nhỏ của sở.
Bản đồ vụ án trải ra trên bàn — tranh giả, bảo tàng, Vương Tử Kiệt, Lâm Vĩ Hào, công ty đấu giá Phượng Thành, người đàn ông đeo kính có vết sẹo ở ngón tay.
"Phượng Thành là điểm trung chuyển," Tư Ninh nói. "Tranh giả được đưa vào danh mục đấu giá, được bán cho người mua không biết rõ hoặc không cần biết. Tiền sạch, tranh đi vào bộ sưu tập cá nhân, không ai kiểm tra nữa."
"Người đàn ông mà Vương Tử Kiệt mô tả," Thẩm Minh Khải nói, "là trung gian, không phải đầu mối."
"Đúng. Và nếu chúng ta bắt trung gian bây giờ, đầu mối sẽ biến mất." Cô nhìn anh ta. "Chúng ta cần nhiều hơn trước khi hành động."
Anh ta nhìn cô. "Cô muốn đợi bao lâu?"
"Đến khi có đủ bằng chứng liên kết Phượng Thành với mạng lưới ở cấp lãnh đạo."
"Trong khi đó Vương Tử Kiệt đang chịu rủi ro. Lâm Vĩ Hào đang trốn trong kho bỏ hoang." Anh ta đứng dậy, tay chống bàn. "Ta có thể bắt người đàn ông đeo kính, ép lấy lời khai—"
"Và mạng lưới sẽ đóng cửa trong vòng sáu tiếng," cô nói, giọng phẳng. "Không phải vì ông muốn bắt người xấu nhanh hơn tôi. Mà vì cách ông muốn làm sẽ không hiệu quả."
---
Sáng hôm sau Tư Ninh phát hiện Thẩm Minh Khải đã cho người theo dõi đối tượng. Không phải bắt — chỉ theo dõi. Nhưng người theo dõi thiếu kinh nghiệm, bị phát hiện, và đối tượng đổi lộ trình.
Cô gọi điện cho anh ta.
"Ông biết tôi nói gì chưa?"
"Biết," anh ta nói.
"Tốt."
Cô cúp máy.
