Chương 7 · Bẫy

Ba ngày sau khi cả hai bình tĩnh trở lại, họ thiết kế bẫy.

Ý tưởng là của cả hai — không ai tự nhận.

Vương Tử Kiệt sẽ liên hệ lại với kênh cũ và thông báo rằng anh ta có thể làm thêm một bức nữa — một bức có giá trị cao hơn, từ bộ sưu tập khác, khó hơn. Cái bẫy ở chỗ: anh ta sẽ yêu cầu gặp mặt trực tiếp để bàn chi tiết, và trong cuộc gặp đó, mọi thứ sẽ được ghi âm.

"Anh ta sẽ bị nghi ngờ không?" Thẩm Minh Khải hỏi.

"Sẽ bị nghi ngờ," Tư Ninh nói. "Người ta luôn nghi ngờ. Nhưng lòng tham lớn hơn nghi ngờ — nếu chúng ta định giá đúng, họ sẽ đến."

Cô đã tính toán con số. Không phải ngẫu nhiên — cô đọc qua mười hai hồ sơ tranh của Lâm Vĩ Hào, xác định loại tranh nào mạng lưới này ưa thích, tính giá thị trường, và đặt ra một cái tên tranh vừa đủ hấp dẫn, vừa đủ tin được.

"Cô làm điều này từ lúc nào?" anh ta hỏi, nhìn vào bảng phân tích.

"Từ hôm ông làm hỏng việc theo dõi." Không có giọng trách móc, chỉ là thực tế. "Tôi có thêm thời gian."

Anh ta nhìn cô một lúc. "Cô không cần nói thêm câu đó."

"Tôi biết." Cô lật qua trang tiếp theo. "Đây là danh sách ba người có khả năng cao nhất là người đàn ông đeo kính mà Vương Tử Kiệt mô tả."

---

Bẫy được giăng ra vào chiều thứ Tư.

Vương Tử Kiệt gửi tin nhắn qua số điện thoại cũ. Họ đợi.

Phản hồi đến sau hai tiếng: một địa điểm, một thời gian.

Tư Ninh đọc tin nhắn. "Đây là người trong danh sách thứ hai của tôi," cô nói.

Thẩm Minh Khải nhìn cô. "Cô chắc không?"

"Cách viết tin nhắn: ngắn, không dùng emoji, số điện thoại khác nhưng cách đặt lịch y hệt lần trước mà Vương Tử Kiệt mô tả." Cô đặt điện thoại xuống. "Chắc bảy mươi phần trăm."

"Bảy mươi là không đủ."

"Bảy mươi là đủ để đi. Còn lại ba mươi thì tôi sẽ biết khi thấy mặt."

Giải Mã Với Anh

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn