Người đàn ông đeo kính tên Cao Thiếu Đông. Bốn mươi ba tuổi. Giám đốc hợp tác của Phượng Thành, phụ trách nguồn hàng đầu vào.
Anh ta bước vào quán cà phê, nhìn thấy Vương Tử Kiệt, ngồi xuống. Nói chuyện mười hai phút. Được ghi âm toàn bộ.
Thẩm Minh Khải và hai đồng nghiệp tiếp cận khi anh ta vừa ra khỏi cửa.
---
Từ lời khai của Cao Thiếu Đông, họ truy ra người đứng sau: Trần Lệ Quân, chủ tịch hội đồng của một công ty đầu tư nghệ thuật, sáu mươi mốt tuổi. Bộ sưu tập tranh cá nhân trị giá hơn tám mươi triệu tệ — một phần đáng kể là tranh thật đã được thay thế bằng tranh giả để bán đi, trong khi bản gốc được chuyển ra ngoài qua các kênh không chính thức.
Phần triển khai phức tạp hơn — cần nhiều bên phối hợp.
Nhưng phần đó không phải việc của Tư Ninh.
---
Cô ngồi trong xe, bên ngoài trụ sở cảnh sát, đợi kết thúc phần thủ tục. Thẩm Minh Khải ra lúc gần mười một giờ đêm, mở cửa xe ngồi vào phía hành khách mà không hỏi.
"Cô đúng về tâm lý," anh ta nói.
"Tôi biết."
"Cao Thiếu Đông đúng là người trong danh sách thứ hai của cô."
"Tôi biết."
Anh ta nhìn cô. "Cô không có nhu cầu nghe tôi thừa nhận điều gì à?"
Tư Ninh nghĩ một giây. "Không hẳn. Tôi chỉ cần biết lần sau ông sẽ không tự ý hành động khi tôi đã nói là chưa."
"Tôi không thể hứa điều đó hoàn toàn."
"Tôi biết." Cô nhìn ra cửa sổ. "Vì vậy lần sau tôi sẽ giải thích lý do rõ hơn, không chỉ nói chưa rồi kỳ vọng ông làm theo."
Im lặng ngắn.
"Đó là nhượng bộ không?" anh ta hỏi.
"Đó là điều chỉnh chiến lược," cô nói.
Anh ta cười. Lần đầu tiên trong suốt bốn ngày, cô không thấy cái cười đó khó chịu.
"Ông có đói không?" cô hỏi, giọng thực tế. "Tôi biết chỗ bán cháo gà lúc này còn mở."
"Nghiêm túc à?"
"Tôi hay nghiêm túc."
"Tôi biết." Anh ta cài dây an toàn. "Vậy thì đi."
