Chương 10 · Đêm Nguy Hiểm

Có người muốn giết Thái tử.

Diệu Linh biết điều này không phải vì ai nói với cô, mà vì cô để ý. Mười ngày sau vụ tìm ra lọ độc, có hai điều thay đổi: người hầu trong Đông Cung bắt đầu đi lại khác, và Thái tử bắt đầu về muộn hơn.

Đêm thứ mười hai, ông ta không về.

Cô chờ đến giờ Tý thì mặc áo dày bước ra ngoài — không phải vì lo lắng, cô nhủ thầm, mà vì có việc cần hỏi.

Cận vệ trước cửa nghiêng đầu. "Phi tử, điện hạ dặn không cần chờ—"

"Điện hạ đang ở đâu?"

Cận vệ do dự.

"Cậu có muốn tôi tự đi tìm không?" cô hỏi thẳng.

Hai phút sau cô được dẫn đến thư phòng phía bắc — nơi Thái tử đang ngồi, tay trái đang được một thái y đang băng bó, mặt mày vẫn bình thản như đang xử lý công văn.

Cô nhìn vào vết thương. Dao — vết cắt sâu nhưng không trúng mạch máu lớn. Người tấn công không đủ chuẩn, hoặc bị cản kịp.

"Ngồi xuống đây," cô nói, gạt thái y sang một bên. "Ông ấy băng hơi chặt."

"Phi tử không cần—" Thái tử bắt đầu.

"Tôi biết tôi không cần." Cô đã ngồi xuống, tháo lớp băng cũ ra. "Nhưng băng chặt quá thì sáng mai tay tê. Điện hạ cần tay để viết."

Ông ta im lặng để cô làm việc.

"Ai?" cô hỏi, giọng thấp.

"Chưa rõ." Giọng ông ta bằng phẳng. "Một trong ba người có thể là của Lương gia, hai người còn lại—" ông ta dừng lại.

"Không phải chuyện của Lương Chánh phi," cô nói.

Ông ta nhìn xuống. "Sao phi tử nói vậy?"

"Lương Chánh phi cẩn thận. Vụ độc đã bị lộ, bà ta biết mình đang bị theo dõi — bà ta không hành động ngay lúc này." Cô buộc nút băng, đứng dậy. "Đây là người khác. Người muốn điện hạ chết trước khi điện hạ có đủ bằng chứng với Lương gia."

Im lặng.

"Phi tử suy nghĩ nhiều về việc của ta," ông ta nói, không phải chỉ trích — chỉ là nhận xét.

"Tôi đang sống trong Đông Cung của điện hạ," cô nói. "Nếu điện hạ chết thì tôi cũng không yên." Cô nhìn thẳng vào mắt ông ta. "Nhưng đó không phải lý do duy nhất."

Ông ta nhìn cô lâu hơn bình thường.

Cô quay đi trước.

Hoàng Phi Không Cúi Đầu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn