Lương Chánh phi phản ứng trong vòng một ngày.
Không phải bằng cách thừa nhận. Không bao giờ bằng cách đó. Bà ta phản ứng bằng cách đưa ra một câu chuyện khác — rằng Triệu thị hành động vì mâu thuẫn cá nhân với Lâm Tịch Nguyệt từ trước khi vào cung, rằng Chánh phi không hay biết, rằng bà ta chính là nạn nhân của người hầu phản chủ.
Câu chuyện này được kể rất khéo. Nó có tình tiết, có nhân chứng, và có đủ khoảng trống để người tin thì tin được.
"Bà ta chuẩn bị từ trước," Thái tử nói, tối hôm đó trong thư phòng. "Triệu thị khai, bà ta đã có kịch bản dự phòng."
"Tất nhiên." Diệu Linh không ngạc nhiên. "Người làm việc tính toán như vậy không bao giờ chỉ có một phương án." Cô nhìn bản đồ cung điện trải trên bàn. "Điện hạ cần bằng chứng vật lý, không phải lời khai. Lời khai có thể bác bỏ. Vật chứng thì khó hơn."
"Bộ quần áo bếp đã bị tiêu hủy."
"Nhưng người tiêu hủy thì chưa." Cô chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Kho phụ phía đông. Triệu thị nói lọ độc được cất ở đó trước khi dùng. Nếu họ đã dọn sạch thì xong, nhưng nếu họ nghĩ Triệu thị sẽ không khai thì có thể chưa kịp."
Thái tử nhìn cô. "Phi tử muốn vào kho phụ."
"Tôi muốn ai đó vào kho phụ mà không để lại dấu vết." Cô nhìn lại ông ta. "Điện hạ có người tin được không?"
Khoảnh khắc im lặng. Rồi ông ta đứng dậy.
"Theo ta."
Họ đi lúc nửa đêm — không phải cả hai, mà Thái tử và hai cận vệ, Diệu Linh ở lại thư phòng chờ. Cô không hỏi tại sao ông ta không cho cô đi cùng. Cô đoán được: nếu có chuyện, ông ta không muốn thêm người.
Hai giờ sau, ông ta trở về, trong tay một chiếc hộp sơn mài nhỏ.
Cô mở ra. Bên trong, một lọ thủy tinh nhỏ — còn sót lại một lượng nhỏ bột màu vàng nhạt ở đáy.
Diệu Linh ngửi. Nhắm mắt lại.
"Đủ rồi," cô nói.
