Có ba người có động cơ. Có hai người có cơ hội. Và có một người có cả hai.
Diệu Linh viết điều này lên tờ giấy mỏng bằng mực nhạt, nhìn lại một lần rồi đốt đi. Mười năm làm pháp y dạy cô một điều: không bao giờ để bằng chứng nằm ngoài đầu mình khi chưa cần thiết.
Người thứ nhất: Lương Chánh phi — vợ chính thức của Thái tử, xuất thân từ Lương gia quyền lực, không muốn chia sẻ ảnh hưởng với bất kỳ ai. Động cơ rõ ràng. Nhưng tay quá sạch — người như vậy không tự tay bỏ độc.
Người thứ hai: Trịnh Quý tần — sủng phi trước khi Lâm Tịch Nguyệt vào cung, nay mất đi vị trí độc tôn. Giận dữ và không giỏi che giấu. Nhưng loại độc dùng đêm đó cần kiến thức y học — Trịnh Quý tần học văn thơ, không học thuốc.
Người thứ ba: gia tộc đối địch của cha cô — Lâm thừa tướng đang trên đà quyền lực, và có người không muốn điều đó. Giết con gái ông trong đêm tân hôn vừa làm nhục gia tộc Lâm, vừa gây mâu thuẫn với Đông Cung.
Cô đang nghĩ đến điều này thì tiếng bước chân quen thuộc dừng lại ngoài cửa.
"Vào đi," cô nói trước khi người kia gõ cửa.
Thái tử bước vào, biểu cảm không thay đổi. Nhưng đôi mắt ông ta lướt qua bàn của cô — nơi không còn tờ giấy nào — và dừng lại ở khuôn mặt cô.
"Phi tử đã tra ra gì chưa?"
Diệu Linh ngẩng đầu. "Điện hạ hỏi tôi hay hỏi chính mình?"
Lần này ông ta ngồi xuống — không xin phép, không hỏi — như thể đây là thói quen cũ. Cô tự hỏi Lâm Tịch Nguyệt có ngạc nhiên không nếu cô còn ở đây.
"Ta cũng đang điều tra," ông ta nói thẳng. Không vòng vo. Diệu Linh ghi nhận điều đó.
"Tốt," cô nói. "Vậy chúng ta đổi thông tin. Điện hạ biết gì, tôi biết gì. Ai tìm ra hung thủ trước thì người kia nợ một ân huệ."
Ông ta nhìn cô như thể cô vừa nói điều gì đó trong một ngôn ngữ ông ta chưa học.
"Phi tử vừa đề nghị... đổi chác với ta."
"Điện hạ nghe đúng rồi đó."
Im lặng dài. Rồi — rất khẽ, đến mức Diệu Linh không chắc mình thấy đúng — khóe môi ông ta nhích lên một chút.
"Được," ông ta nói.
