Chương 4 · Lương Chánh Phi

Lương Chánh phi có đôi mắt của người quen quan sát và đôi tay của người không bao giờ để lộ run rẩy.

Diệu Linh nhận ra điều này ngay khi bước vào Thanh Hà viện để dự buổi thỉnh an buổi sáng — nghi lễ mà theo quy tắc Đông Cung, tất cả phi tần phải đến vấn an Chánh phi mỗi sáng. Một thứ nghi lễ được thiết kế để nhắc nhở ai là chủ.

"Tịch Nguyệt tỷ tỷ." Trịnh Quý tần — người ngồi bên trái Lương Chánh phi, áo hồng phấn, mặt trái xoan — lên tiếng trước. "Nghe nói tỷ tỷ không được khỏe trong đêm tân hôn. Giờ đã bình phục chưa?"

Giọng nói ngọt ngào theo cái kiểu của người biết rõ câu trả lời.

"Bình phục rồi, cảm ơn tỷ tỷ quan tâm." Diệu Linh ngồi xuống, tay đặt lên đùi, lưng thẳng. "Chỉ là trúng chút lạnh. Đêm hôm đó hơi có gió."

Không ai trong phòng này tin điều đó. Cô cũng không có ý định khiến họ tin.

Lương Chánh phi nhìn cô trong vài giây — ánh mắt đánh giá, tỉ mỉ, như người thợ kim hoàn xem xét một viên đá chưa rõ giá trị.

"Tịch Nguyệt muội muội," bà nói, giọng ấm áp kiểu người trên với người dưới. "Đông Cung quy củ nhiều. Muội mới vào, chưa quen, nếu có điều gì không hiểu thì cứ hỏi ta."

"Vâng." Diệu Linh gật đầu. "Tỷ tỷ thật tốt bụng."

Hai người nhìn nhau.

Người trong phòng chắc tưởng đó là cuộc gặp gỡ xã giao thông thường. Chỉ có Diệu Linh biết mình vừa thông báo: tôi biết chị làm gì. Và Lương Chánh phi — từ cái cách ánh mắt bà ta không dao động — cũng biết rằng cô biết.

Ván cờ mới bắt đầu.

Hoàng Phi Không Cúi Đầu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn