Chương 6 · Bằng Chứng

Hung thủ để lại một sai lầm.

Diệu Linh tìm ra vào buổi sáng ngày thứ tám — trong cái chén rượu đêm tân hôn mà người hầu vẫn chưa dám vứt đi vì không ai ra lệnh. Cô không yêu cầu phân tích hóa học — không có thiết bị đó ở đây — nhưng cô có mười năm nhìn vết tích độc chất bằng mắt thường.

Bên trong chén, gần đáy, có một vết cặn màu vàng nhạt. Không phải từ rượu. Không phải từ bình đựng.

Loại độc này được pha trộn thủ công — và người pha không đủ kinh nghiệm để không để lại dư lượng.

Cô cần tìm người có kiến thức đủ để pha chế, đủ quyền vào khu vực pha rượu đêm tân hôn, và đủ động cơ.

Danh sách rút ngắn còn hai người.

Cô đang viết lại bản phân tích khi cửa mở.

Thái tử bước vào, lần này không gõ cửa. Cô nhận ra đây là dấu hiệu — khi ông ta không gõ cửa, có chuyện.

"Người hầu của Lương Chánh phi," ông ta nói ngắn gọn. "Ta vừa bắt được kẻ đang cố tiêu hủy bộ quần áo bếp."

Diệu Linh đặt bút xuống. "Tên?"

"Triệu thị. Theo hầu Chánh phi từ khi còn ở nhà mẹ đẻ. Được tin dùng tuyệt đối."

"Chánh phi sẽ nói cô ta hành động tự phát, không biết chủ." Diệu Linh đứng dậy. "Và sẽ không có bằng chứng nào buộc được Chánh phi trực tiếp."

"Đúng vậy." Ông ta nhìn cô. "Phi tử có cách khác không?"

Cô nhìn lại ông ta. Hai người đứng ở hai đầu căn phòng, và lần đầu tiên Diệu Linh nghĩ rằng — không kể cái cách họ gặp nhau, không kể cái hôn sự không ai hỏi ý kiến — ông ta là người đầu tiên hỏi cô "có cách khác không" mà không kèm theo "nhưng phi tử là phụ nữ" ở cuối câu.

"Có," cô nói. "Nhưng điện hạ phải tin tôi."

Khoảnh khắc ngắn. Rồi: "Ta tin."

Hoàng Phi Không Cúi Đầu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn