Chương 7 · Cái Giá Của Bằng Chứng

Kế hoạch của Diệu Linh đơn giản đến mức Thái tử nhìn cô ba giây trước khi hỏi lại.

"Phi tử muốn tự mình đến gặp Triệu thị."

"Không phải gặp. Thẩm vấn." Cô sửa lại. "Tôi làm điều này mười năm. Biết người nào sẽ khai khi nào."

"Triệu thị là người của Chánh phi. Cô ta sẽ không nói."

"Người trung thành không phải người không sợ hãi." Diệu Linh đứng dậy, chỉnh lại ống tay áo. "Người trung thành là người sợ chủ hơn sợ mọi thứ khác. Tôi chỉ cần cho cô ta thấy có thứ đáng sợ hơn."

Ông ta im lặng nhìn cô trong một giây. Rồi ông ta bước ra, mở cửa.

"Theo ta."

Triệu thị bị giam trong một căn phòng nhỏ cuối Đông Cung, hai lính canh đứng ngoài. Khi Diệu Linh bước vào, người đàn bà trung niên ngồi góc tường ngẩng đầu lên — mắt đỏ, nhưng hàm vẫn cứng.

Người trung thành. Đúng như cô đoán.

Diệu Linh kéo ghế ngồi xuống đối diện, không vội vàng, không dọa nạt.

"Chị biết loại độc đó gây ra cái chết như thế nào không?" cô hỏi, giọng bình thản như đang nói về thời tiết. "Không nhanh. Không sạch. Mất hai, ba ngày. Trong lúc đó, phổi dần dần không còn hấp thụ được oxy nữa. Người ta vẫn tỉnh. Vẫn biết chuyện gì đang xảy ra. Chỉ là không thở được."

Triệu thị không nói gì. Nhưng tay cô ta xiết lại.

"Chị được lệnh giết tôi theo cách đó," Diệu Linh tiếp tục. "Tôi không chết. Tôi muốn biết ai ra lệnh — không phải để trả thù. Để biết mình nên đề phòng ai tiếp theo."

"Tôi không biết gì—"

"Chị biết." Cô nhìn thẳng vào mắt Triệu thị. "Và chị đang nghĩ: nếu khai thì Chánh phi sẽ không tha. Nhưng chị không nghĩ đến điều này — nếu không khai, tôi sẽ không chết. Tôi sẽ tiếp tục điều tra. Và khi tôi tìm ra đủ bằng chứng — không phải lời khai, mà bằng chứng — thì Chánh phi sẽ không thể đổ tội cho ai nữa. Kể cả chị."

Im lặng dài.

"Chị có con không?" Diệu Linh hỏi nhẹ hơn.

Triệu thị khóc.

Diệu Linh ngồi im chờ.

Mười phút sau, khi cô bước ra, Thái tử đang đứng ngoài cửa. Ông ta nhìn vào mặt cô.

"Cô ta khai rồi," Diệu Linh nói. "Đủ để điện hạ có bước tiếp theo."

Ông ta không hỏi cô làm thế nào. Ông ta chỉ gật đầu.

Và lần đầu tiên Diệu Linh nghĩ: người này — dù lạnh, dù khép — biết khi nào nên tin.

Hoàng Phi Không Cúi Đầu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn