Chương 8 · Không Phải Kết Thúc

Lương Chánh phi không bị phế.

Diệu Linh không ngạc nhiên. Gia tộc Lương còn quá mạnh, thế lực triều đình còn quá phức tạp — một lời khai của người hầu không đủ để lật đổ Chánh phi ngay lập tức. Đó không phải cách triều đình vận hành.

Nhưng Chánh phi cũng không còn an toàn như trước.

"Đây là kết quả tốt nhất trong hoàn cảnh này," Thái tử nói, tối hôm đó, trong căn phòng của cô — bây giờ ông ta đã quen gõ cửa. "Bằng chứng đã được lưu. Khi thời điểm thích hợp—"

"Tôi biết." Diệu Linh nhìn ra cửa sổ, ánh đèn lồng lung linh ngoài sân Đông Cung. "Chính trị không chạy bằng lý. Chạy bằng thời điểm."

"Phi tử hiểu nhanh."

"Nơi tôi đến, người ta cũng vậy." Cô ngừng lại. "Chỉ là họ gọi bằng tên khác."

Ông ta ngồi xuống, lần này tự nhiên hơn — không còn cái khoảng cách tự giữ của tuần đầu. Diệu Linh nhận ra sự thay đổi đó và không biết mình nên làm gì với nó.

"Phi tử không sợ à?" ông ta hỏi. Câu hỏi thật, không phải thử thách.

Cô suy nghĩ một lúc.

"Sợ chứ," cô nói thật. "Nhưng sợ không phải lý do để không làm gì."

Ông ta nhìn cô. Lần này ánh mắt không còn là ánh mắt đánh giá — mà là cái gì đó cô chưa đọc ra được.

"Ta không biết phi tử là người như thế này," ông ta nói.

"Điện hạ cũng không phải người tôi tưởng." Cô ngừng lại. "Tôi vẫn chưa về được nơi cũ. Có thể không về được. Nhưng chừng nào còn ở đây—"

Cô nhìn ông ta.

"—tôi không có thói quen ngồi chờ người khác bảo vệ mình."

Ông ta im lặng. Rồi, rất khẽ: "Ta biết rồi."

Bên ngoài, đêm kinh thành bắt đầu dịu lại. Và trong Đông Cung, hai người ngồi trong cùng một căn phòng — không còn là người lạ, chưa phải điều gì hơn thế — lần đầu tiên ngồi im mà không cần nói thêm gì.

Hoàng Phi Không Cúi Đầu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn