Khương Vô Thanh đến gặp Thẩm Dạ Hành vào buổi chiều.
Ông ta không trông như người của cơ quan — áo đơn giản, không đeo thẻ bài, tóc chưa chải gọn. Nhưng bước chân ông ta nói lên điều khác: đây là người quen kiểm soát không gian xung quanh, quen biết ai đang nhìn mình và từ đâu.
Ông ta ngồi xuống đối diện Thẩm Dạ Hành, nhìn anh một lúc không nói gì.
Thẩm Dạ Hành nhìn lại.
"Anh không hỏi tại sao bị giam?" Khương Vô Thanh nói.
"Tôi biết tại sao."
"Và anh không chống cự."
"Tôi biết điều này sẽ xảy ra. Chỉ không biết sớm vậy."
Khương Vô Thanh nhìn anh với vẻ quan tâm thật sự — không phải kiểu quan tâm của quan chức nhìn tội nhân, mà kiểu của người đang đánh giá người khác trong một ván cờ chung.
"Anh biết gì về các vụ án này?" ông ta hỏi.
"Câu hỏi không trung thực," Thẩm Dạ Hành nói. "Ông đến đây không phải để hỏi tôi biết gì. Ông đến để biết tôi biết đến đâu."
Khương Vô Thanh im lặng một giây. Rồi — khẽ thôi — một góc miệng ông ta nhếch lên.
"Phong Niên Đường," Thẩm nói tiếp. "Tám cái chết trong năm năm, tất cả là đối tác hoặc cựu đối tác. Tất cả được xử lý là chết tự nhiên. Thủ pháp dùng là nội công của Thiên Kiếm Tông." Anh dừng lại. "Và ông đã biết tất cả điều này từ trước tôi."
Khương Vô Thanh không phủ nhận.
"Vậy tại sao ông chưa bắt Hứa Minh Thành?"
"Vì chứng cứ tôi có," ông ta nói chậm, "chưa đủ để kết tội người có tầm ảnh hưởng như ông ta mà không kéo theo đổ vỡ dây chuyền." Ông nhìn Thẩm. "Và vì có thứ tôi chưa biết mà anh đang tìm."
"Trao đổi?"
"Thả anh ra. Anh chia sẻ thông tin khi tìm được."
Thẩm Dạ Hành nghĩ một lúc. Không phải vì do dự — mà vì anh đang đo lường.
"Khương Vô Thanh," anh nói, "tôi sẽ chia sẻ thông tin. Nhưng ông cần hiểu: tôi không làm việc cho Minh Án Cục. Tôi có mục tiêu riêng."
"Tôi biết."
"Và mục tiêu đó có thể không trùng với mục tiêu của ông."
"Tôi biết điều đó cũng."
Thẩm Dạ Hành đứng dậy — chờ để thấy Khương có ra hiệu cho lính không. Không có. Ông ta ngồi yên.
"Được," Thẩm nói. "Thả tôi ra."
Lâm Tịch Nguyệt đang đứng chờ ngoài cổng sở Minh Án Cục khi anh bước ra. Cô nhìn anh, nhìn lại phía bên trong cổng nơi Khương Vô Thanh đang đứng quan sát, rồi quay về nhìn anh.
"Anh thỏa thuận gì với người đó?" cô hỏi.
"Trao đổi thông tin."
"Ông ta tin được không?"
Thẩm Dạ Hành bắt đầu bước đi theo hướng bến sông phía bắc.
"Chưa biết," anh nói thật.
