Minh Án Cục đến gõ cửa phòng trọ của Thẩm Dạ Hành lúc sáng sớm ngày hôm sau — trước khi anh và Tịch Nguyệt kịp đi ra bến sông phía bắc.
Có bốn người. Đủ để tỏ thái độ nghiêm túc, không đủ để thật sự ngăn anh nếu anh muốn bỏ trốn.
Điều này cho Thẩm Dạ Hành biết: người gửi họ không muốn anh bỏ trốn. Họ muốn anh đến.
"Anh Thẩm," tên đội trưởng nói, tay đưa ra một tờ lệnh. "Mời anh về sở một lúc. Liên quan đến điều tra vụ Lâm Trường Khách."
Thẩm Dạ Hành đọc tờ lệnh. Chữ ký của Khương Vô Thanh — thủ lĩnh Minh Án Cục. Lý do: can thiệp vào điều tra của cơ quan.
"Được," anh nói. "Cho tôi lấy áo khoác."
Anh lấy áo khoác. Trong lúc lấy, anh viết nhanh một dòng lên mảnh giấy nhỏ và nhét vào khe cửa thông với phòng bên — phòng mà Tịch Nguyệt đang ở, tường mỏng đến mức nói chuyện bình thường nghe sang được.
Rồi anh đi theo bốn tên lính, hoàn toàn tự nguyện.
Lâm Tịch Nguyệt nhặt mảnh giấy lên, đọc:
*Đừng đi bến sông một mình. Chờ tôi. — T.*
Cô nhìn mảnh giấy một lúc, rồi nhìn ra cửa sổ hướng về phía sở Minh Án Cục.
Rồi cô lấy áo khoác và đi ra ngoài.
Không phải về phía bến sông. Về phía sở Minh Án Cục.
Phòng giam của Minh Án Cục ở tầng hầm — không ẩm, không tối quá, được thiết kế để giữ người trong vài ngày hơn là tra tấn. Thẩm Dạ Hành ngồi xuống bệ đá, nhìn xung quanh, và thở ra nhẹ nhõm.
Yên tĩnh. Không ai quấy rầy.
Anh móc ra mảnh giấy trong tay áo — mảnh khác, viết từ tối qua — và bắt đầu đọc lại từ đầu danh sách anh đã lập: tất cả các hợp đồng của Phong Niên Đường trong năm năm gần đây, tất cả các cái chết "tự nhiên" trong cùng thời gian, tất cả các điểm chồng nhau.
Tám người.
Lâm Trường Khách là người thứ bảy. Vương Đức Toàn là người thứ tám.
Người thứ nhất — cách đây bốn tháng — tên Lâm Phong Trực.
Anh gấp tờ giấy lại. Nhắm mắt. Mở ra.
Có một số thứ anh biết mà anh ước gì không biết.
