Họ leo lên mái quán trọ của Thẩm Dạ Hành không vì lý do lãng mạn nào cả.
Lý do thực tế là phòng của anh có người theo dõi từ nhà đối diện — Tịch Nguyệt nhìn thấy cái bóng đứng sau rèm cửa — và mái nhà là nơi duy nhất không bị nhìn thấy từ ba phía xung quanh.
Đêm tháng Tư Lạc Dương không lạnh lắm. Trăng non. Ánh đèn lồng từ phố dưới chiếu lên đủ để nhìn thấy mặt nhau.
Tịch Nguyệt ngồi tựa vào ống khói, ôm đầu gối. "Anh kể tôi nghe."
"Kể gì?"
"Cái gì anh biết mà chưa nói. Không phải hết. Một thứ thôi."
Thẩm Dạ Hành ngồi cạnh, nhìn về phía ánh đèn dưới phố. Một lúc lâu.
"Tôi biết ai đứng sau các vụ án này," anh nói. "Đã biết từ trước khi đến Lạc Dương."
Tịch Nguyệt không nói gì.
"Tôi không đến để tìm ra kẻ chủ mưu. Tôi đến để thu thập đủ bằng chứng không thể phủ nhận. Đủ để kể cả người có ảnh hưởng lớn nhất giang hồ cũng không thoát được." Anh nhìn sang cô. "Điều đó cần thời gian. Và cần người không bị nghi ngờ đang làm điều đó."
"Tôi là người không bị nghi ngờ?"
"Cô là thám tử tư điều tra vụ mất tích cho gia đình khách hàng. Không ai chú ý đến cô." Anh dừng. "Cho đến khi cô đi tìm Tiểu Yến."
"Bây giờ họ chú ý đến tôi rồi."
"Vì thế tôi nói thật với cô tối nay."
Tịch Nguyệt nhìn anh. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh nói nhiều như vậy liên tiếp mà không dừng lại giữa chừng.
"Thủ phạm là ai?" cô hỏi thẳng.
"Hứa Minh Thành."
"Anh chắc chắn?"
"Chắc chắn."
"Bằng chứng anh có đến đâu rồi?"
"Đủ để biết. Chưa đủ để bắt." Anh nhìn lên bầu trời. "Cần thêm một thứ — danh sách đầy đủ những người ký hợp đồng với Phong Niên Đường và còn sống. Ít nhất một người trong số đó biết đủ để làm nhân chứng."
"Chu Bảo."
"Có thể. Nếu còn sống."
Tịch Nguyệt im lặng một lúc. "Cha tôi. Anh biết gì về ông ấy?"
Thẩm Dạ Hành không trả lời ngay.
"Anh biết," cô nói. Không phải hỏi.
"Biết."
"Từ khi nào?"
"Từ đêm đầu tiên ở quán Nguyệt Hà. Khi cô nhắc tên ông ấy."
Gió thổi lên mái, tắt đi. Tiếng phố xá dưới kia vọng lên mơ hồ.
"Tại sao không nói?" giọng cô bằng phẳng, không run.
"Vì nếu cô biết sớm, cô sẽ làm điều gì đó bốc đồng. Và tôi sẽ mất người hữu ích nhất tôi đang có." Anh nhìn cô thẳng. "Không phải vì tôi không quan tâm. Vì tôi quan tâm đến việc bắt đúng người, đúng cách, đủ bằng chứng. Không dùng cô làm công cụ trả thù để rồi Hứa Minh Thành thoát chỉ vì thủ tục."
Tịch Nguyệt nhìn anh một lúc rất dài.
"Anh thật thô lỗ," cô nói cuối cùng.
"Tôi biết."
"Nhưng không sai."
"Tôi biết điều đó cũng."
Cô quay nhìn ra phố. "Được. Chúng ta làm tiếp."
