Thẩm Dạ Hành nhìn thấy Lý Tuấn Phong lần thứ hai ở chợ đêm phố Tây — và lần này sư đệ không mặc áo xanh Thiên Kiếm Tông. Hắn mặc áo đen thường dân, đi cùng hai người của Hứa Gia mà Thẩm nhận ra vì đã gặp ở sân kho.
Thẩm đứng trong bóng tối của mái hiên, quan sát.
Lý Tuấn Phong không bị áp tải. Hắn đi cạnh người của Hứa Gia như đồng nghiệp. Họ nói chuyện thì thầm, Lý Tuấn Phong gật đầu.
Trên cổ tay trái của Lý Tuấn Phong, khi hắn đưa tay lên chỉ về một hướng — Thẩm nhìn thấy một hình xăm nhỏ.
Cùng ký hiệu với trên cổ tay Hứa Minh Thành.
Thẩm Dạ Hành đút tay vào tay áo, quay đi, bước vào bóng tối.
Anh không ngạc nhiên. Chỉ buồn theo kiểu đã chuẩn bị từ trước nhưng vẫn buồn khi nó xảy ra thật.
Tịch Nguyệt đang chờ anh ở góc phố.
"Tìm ra gì không?" cô hỏi.
"Tìm ra," anh nói. "Sư huynh tôi đang làm việc cho Hứa Gia." Anh bước tiếp. "Và hắn đã làm vậy từ trước khi tôi đến Lạc Dương."
Tịch Nguyệt bước song song. "Nghĩa là hắn biết anh đang làm gì?"
"Biết."
"Và đã báo cho Hứa Minh Thành?"
"Hoặc cho sư phụ tôi. Hoặc cả hai." Thẩm dừng ở góc ngã tư. "Câu hỏi không phải hắn báo ai. Câu hỏi là hắn biết đến đâu."
Cô nhìn anh. "Anh lo không?"
Anh nghĩ một lúc. "Lo theo kiểu thực tế. Không lo theo kiểu cảm xúc."
"Đó là hai thứ khác nhau à?"
"Với tôi thì khác."
Cô không hỏi thêm. Đôi khi cô hiểu rằng một số câu trả lời cần không gian yên tĩnh để tồn tại, không cần thêm câu hỏi.
