Tịch Nguyệt tìm thấy tên cha mình trong hồ sơ bằng một tai nạn.
Cô đang đọc chứng từ của Phong Niên Đường mà Thẩm đưa cho — bản sao lấy từ ống tre trong kho hàng bỏ hoang — và tên Lâm Phong Trực xuất hiện ở trang thứ ba.
Không phải tên khách hàng. Là tên nạn nhân.
Kèm theo ngày tháng và ghi chú ngắn bằng mật mã mà cô mất khoảng năm phút giải ra: *Đã xử lý. Lý do: biết quá nhiều về hoạt động tuyến Giang Nam.*
Tịch Nguyệt ngồi yên với tờ giấy trên tay.
Thẩm Dạ Hành đang ngồi ở phía kia căn phòng, đọc thứ khác. Anh không nhìn cô. Nhưng anh ngừng lật trang.
"Anh biết từ đêm đầu tiên," cô nói. Không phải hỏi.
"Biết."
"Chương Sáu — khi tôi nhắc đến tên ông ấy."
"Đúng."
Cô đặt tờ giấy xuống. Bàn tay cô không run — cô không cho phép tay mình run. "Ông ấy bị ai giết?"
"Người của Hứa Gia. Thủ pháp Thiên Kiếm Tông." Thẩm đặt tờ giấy của anh xuống, nhìn cô. "Lý do: ông ấy phát hiện ra tuyến vận chuyển thông tin về nhân thân trên tuyến Giang Nam và chuẩn bị tố cáo."
"Ông ấy dũng cảm."
"Ông ấy đúng," Thẩm Dạ Hành nói, giọng không thay đổi nhưng có gì đó trong đó nặng hơn bình thường.
Tịch Nguyệt nhìn lên trần nhà một lúc. Thở ra.
"Tôi muốn hỏi anh tại sao không nói trước. Nhưng tôi biết câu trả lời rồi." Cô đứng dậy, đi ra cửa sổ, đứng nhìn phố. "Tôi sẽ không làm gì bốc đồng."
"Tôi biết."
"Anh tin tôi à?"
"Từ ngày thứ tư." Thẩm nhấc tờ giấy lên, tiếp tục đọc. "Hôm nay là ngày mười lăm."
Tịch Nguyệt đứng ở cửa sổ thêm một lúc. Rồi cô quay lại bàn, ngồi xuống, và tiếp tục đọc hồ sơ.
Người ta hay nghĩ rằng đau lòng là không làm được gì. Với Tịch Nguyệt, đau lòng là lý do làm nhiều hơn.
