Cô hỏi anh vào sáng hôm sau — không phải tối qua khi cảm xúc còn nóng, mà sau một đêm ngủ và suy nghĩ.
"Anh không nói với tôi vì anh cần tôi làm việc mà không bị ảnh hưởng bởi chuyện cá nhân. Đúng không?"
"Đúng," Thẩm Dạ Hành nói, tay vẫn quanh chén trà buổi sáng.
"Anh dùng tôi."
"Đúng."
"Và anh nghĩ điều đó là hợp lý."
"Tôi nghĩ đó là điều duy nhất tôi có thể làm mà không phá vỡ những gì tôi đã xây ba năm." Anh nhìn cô. "Nếu cô biết về cha mình từ sớm, cô sẽ đi thẳng tìm Hứa Minh Thành. Ông ta sẽ bắt cô. Hoặc giết cô. Và tôi không còn đủ bằng chứng nữa vì một phần bằng chứng quan trọng nhất chính là con đường điều tra của cô."
Tịch Nguyệt nhìn anh. "Anh nghĩ ông ta sẽ giết tôi?"
"Ông ta đã giết cha cô."
Cô im lặng.
"Thẩm Dạ Hành," cô nói cuối cùng, giọng bình thản đến mức hơi đáng sợ, "nếu anh giấu tôi thêm bất cứ điều gì liên quan đến gia đình tôi, tôi sẽ tự mình đi gặp Hứa Minh Thành và nói với ông ta rằng anh đang có tất cả bằng chứng."
Thẩm nhìn cô.
"Cô không làm vậy."
"Anh có chắc không?"
Anh nghĩ một lúc. "Chắc sáu mươi phần trăm."
"Bốn mươi phần trăm còn lại?"
"Cô đủ điên để làm vậy nếu đủ tức."
Tịch Nguyệt cúi đầu một cái — không hẳn là cúi chào, giống như gật đầu xác nhận. "Vậy thì nói thật với tôi từ đây trở đi."
"Được," Thẩm nói. Anh đặt chén trà xuống. "Và đổi lại, cô làm đúng những gì tôi yêu cầu, đúng thời điểm tôi yêu cầu, mà không hỏi tại sao trước."
Cô nghĩ một lúc. "Bảy mươi phần trăm đồng ý."
"Ba mươi phần trăm còn lại?"
"Tùy yêu cầu nghe có lý không."
Thẩm Dạ Hành đứng dậy. "Được. Đủ rồi."
