Chương 2 · Thám Tử Giả Trai Nhảy Vào

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Lâm Tịch Nguyệt xuất hiện ở hiện trường lúc Thẩm Dạ Hành vừa bước ra được ba bước.

Cô mặc áo nam, tóc búi gọn, râu giả dán hơi lệch sang phải — điều mà cô không biết, nhưng Thẩm Dạ Hành nhận ra ngay. Cô bước vào với vẻ tự tin của người quen được vào những nơi không được mời, và nói với tên lính đứng gác bằng giọng trầm cố ý:

"Tôi là Lâm Tịch, thám tử. Gia đình nạn nhân thuê tôi."

Tên lính nhìn cô. Nhìn tờ giấy cô đưa ra. Rồi nhìn lại cô.

"Vào đi," hắn nói, vẻ không chắc lắm.

Thẩm Dạ Hành dừng lại ở đầu hành lang, nhìn theo cô bước vào phòng. Anh không nói gì. Chỉ quan sát.

Cô đứng trong phòng khoảng hai phút. Rồi bước ra, mặt bình thản nhưng mắt đang tính toán rất nhanh.

"Ông ta chết không vết thương," cô nói — không nói với ai cụ thể, chỉ nói ra.

"Nhận xét sắc sảo," Thẩm Dạ Hành nói từ đầu hành lang.

Cô quay lại nhìn anh. Nhìn một lúc. "Anh là ai?"

"Người đã ở trong phòng đó trước cô mười lăm phút."

"Người của Minh Án Cục?"

"Không."

"Thám tử tư?"

"Có thể gọi vậy."

Cô nhìn anh với vẻ của người đang phân tích. Thẩm Dạ Hành quen với kiểu nhìn đó — anh cũng thường nhìn người khác như vậy. Lần này anh chịu khó đứng yên cho cô quan sát.

"Anh thấy gì trong đó?" cô hỏi.

"Tôi hỏi cô trước. Cô thấy gì?"

"Không công bằng."

"Giang hồ không có chuyện công bằng."

Cô thở ra. "Ông ta biết người giết mình. Mặt ông ta cho thấy điều đó. Và..." cô dừng lại, nhìn xuống sàn nhà. "Tôi đã gặp ông ta ở chợ Đông ba ngày trước. Ông ta trông lo lắng. Tôi tưởng chuyện buôn bán."

Thẩm Dạ Hành im lặng.

Cô ngước nhìn lên. "Cô của ông ta thuê tôi điều tra một vụ mất tích — một người làm công trong nhà biến mất một tuần trước. Tôi không nghĩ hai vụ liên quan đến nhau."

"Nhưng bây giờ cô nghĩ sao?"

Cô không trả lời ngay. Đây là dấu hiệu tốt — người nói ngay thường nói bừa.

"Tôi cần thêm thông tin," cô nói cuối cùng.

"Ai không cần," Thẩm Dạ Hành đáp, rồi bắt đầu đi.

"Này — anh chưa cho tôi biết anh thấy gì!"

"Cô cũng chưa cho tôi biết tên cô."

Cô khựng lại. Rồi nói: "Lâm Tịch."

"Thẩm Dạ Hành." Anh không dừng bước. "Cô cần thêm thông tin thì tối nay hỏi. Quán Nguyệt Hà, bàn góc, giờ Tuất."

Cô đứng nhìn theo lưng anh cho đến khi anh biến vào cuối phố, rồi quay lại nhìn cái râu giả của mình phản chiếu trong cửa kính tủ bên cạnh.

Lệch sang phải ba phân.

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...