Chương 3 · Hứa Đại Nhân Tới Phúng Điếu

Tang lễ Lâm Trường Khách tổ chức vào ngày thứ ba.

Thẩm Dạ Hành đứng ở góc sân, tay cầm chén trà nguội, quan sát người đến phúng điếu như người ta xem diễn.

Có khoảng bốn mươi người. Hầu hết là đối tác buôn bán, dăm ba quan chức cấp thấp, và một số khuôn mặt giang hồ mà anh nhận ra nhưng không liên quan đến vụ án. Tất cả đều có vẻ mặt phù hợp với hoàn cảnh — buồn bã vừa phải, không quá lộ liễu.

Rồi Hứa Minh Thành đến.

Ông ta bước vào với dáng vẻ của người không quen để người khác chờ — không vội, không chậm, đúng lúc. Áo trắng tang phục may đo cẩn thận. Tóc bạc chải gọn. Tay cầm một vòng hoa sen trắng đặt trước linh vị.

Ông ta khóc.

Không nhiều. Không gào thét hay đấm ngực. Chỉ là hai hàng nước mắt chảy xuống đúng lúc nhìn vào ảnh thờ Lâm Trường Khách. Ông ta đưa tay lên lau mắt bằng chiếc khăn lụa trắng, giọng khàn nhẹ khi nói lời chia buồn với gia quyến.

Cả phòng đều xúc động.

Thẩm Dạ Hành uống một ngụm trà nguội.

Khóc đúng lúc. Đúng cường độ. Đúng thời điểm dừng lại. Như học thuộc.

Ông ta tiếp tục vòng chia buồn — bắt tay người này, vỗ vai người kia, nói vài câu thấp giọng với quan chức địa phương đứng gần cửa. Mỗi tương tác chính xác đến mức gần như nghệ thuật.

Rồi ánh mắt Hứa Minh Thành lướt qua căn phòng và dừng lại ở Thẩm Dạ Hành đúng một giây.

Một giây thôi. Rồi ông ta nhìn đi chỗ khác, tiếp tục câu chuyện đang dở.

Thẩm Dạ Hành không thay đổi nét mặt.

Lâm Tịch Nguyệt xuất hiện bên cạnh anh, tay cũng cầm chén trà, giọng khẽ: "Ông ta là ai?"

"Hứa Minh Thành. Tộc trưởng Hứa Gia. Tài trợ ba cô nhi viện, hai trường dạy chữ, một bệnh xá miễn phí ở phố Tây." Thẩm Dạ Hành liệt kê như đọc bản danh sách. "Người ta gọi ông ta là Hứa Đại Nhân."

"Nghe có vẻ tốt."

"Có vẻ."

Cô nhìn Hứa Minh Thành một lúc. "Ông ta khóc thật không?"

Thẩm Dạ Hành không trả lời. Câu hỏi đó cô tự trả lời được.

Sau tang lễ, ông ta ở lại nói chuyện với gia quyến thêm hai mươi phút trước khi rời đi. Kiệu của ông ta đậu ngoài cổng — loại kiệu bình thường, không phô trương. Chi tiết nhỏ nhưng được tính toán kỹ.

"Anh biết ông ta từ trước?" Tịch Nguyệt hỏi khi hai người bước ra khỏi nhà tang lễ.

"Biết về ông ta."

"Khác nhau không?"

"Rất khác."

Cô đi song song với anh trên phố vắng, giầy cô gõ nhịp trên đường đá. "Anh nghĩ ông ta liên quan đến cái chết của Lâm Trường Khách?"

Thẩm Dạ Hành đút tay vào tay áo. "Tôi nghĩ cô nên hỏi câu khác."

"Câu nào?"

"Cô nên hỏi: vì sao người tài trợ cô nhi viện lại đến phúng điếu một thương nhân lụa — và tại sao ánh mắt ông ta dừng lại đúng một giây nhìn vào tôi."

Tịch Nguyệt dừng bước.

Thẩm Dạ Hành tiếp tục đi.

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn