Chương 4 · Độc Không Cần Uống

Kết quả khám nghiệm đến vào buổi chiều.

Thẩm Dạ Hành nhận bản báo cáo từ một người quen trong đội pháp y của Minh Án Cục — người quen theo nghĩa là anh đã từng giúp ông ta tìm lại con trai bỏ nhà đi từ hai năm trước. Giang hồ vận hành bằng ân huệ nhiều hơn bằng tiền.

Anh đọc đứng ngay ngoài cổng, không vào trong.

Lâm Tịch Nguyệt đọc qua vai anh, dù không được mời.

"Nội thương lan tỏa toàn thân," cô đọc thành tiếng. "Không rõ nguyên nhân. Không tìm thấy độc tố. Không vết ngoài da." Cô dừng lại. "Cái này... có thể là bệnh."

"Không."

"Sao anh chắc vậy?"

Thẩm Dạ Hành gấp tờ báo cáo lại. "Vì tôi biết thủ pháp này."

Cô nhìn anh.

Anh im lặng khoảng năm giây — không phải vì không muốn nói, mà vì đang sắp xếp lại xem nên nói bao nhiêu. "Trong võ lâm có một số môn công phu có thể gây nội thương mà không để vết ngoài. Cần tiếp xúc trực tiếp — thường qua bắt tay hoặc vỗ vai. Nạn nhân sẽ không cảm thấy gì ngay lập tức. Có thể đi lại bình thường vài giờ trước khi nội tạng bắt đầu xuất huyết."

Tịch Nguyệt nhìn bàn tay mình.

"Không sợ," anh nói. "Cô chưa bắt tay ai đáng ngờ."

"Làm sao anh biết?"

"Vì nếu có, cô đã không đứng đây được."

Cô hạ tay xuống. "Môn phái nào biết thủ pháp đó?"

Đây là câu anh không muốn trả lời. Không phải vì không biết — mà vì câu trả lời kéo theo quá nhiều thứ khác.

"Không nhiều," anh nói cuối cùng.

"Anh nói được cụ thể hơn không?"

"Được. Nhưng không nói."

Tịch Nguyệt thở ra bằng mũi — âm thanh của người đang kiên nhẫn đến giới hạn. "Vậy anh muốn tôi làm gì trong vụ này? Đứng nhìn à?"

"Cô điều tra vụ người làm công mất tích. Tôi điều tra cái chết của Lâm Trường Khách. Nếu hai vụ liên quan thì chúng ta trao đổi thông tin."

"Trao đổi bình đẳng?"

"Tùy mức độ thông tin."

"Không bình đẳng lắm."

"Giang hồ không có chuyện bình đẳng," anh nhắc lại câu hôm qua.

Lần này cô không phản bác. Cô nhìn lại tờ báo cáo trong tay anh — chính xác hơn là nhìn vào phần kết luận mà cô chưa kịp đọc.

"Môn phái đó," cô nói, "anh từng học ở đó không?"

Thẩm Dạ Hành nhét tờ báo cáo vào trong áo.

"Câu hỏi hay," anh nói, rồi đi.

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn