Cô tìm ra bằng cách mà Thẩm Dạ Hành không nghĩ đến: hỏi người bán bún.
Ông già bán bún ở phố Đông đã ở Lạc Dương bốn mươi năm. Ông biết mọi người, nhớ mọi chuyện, và — điều quan trọng hơn — người ta hay nói chuyện trước mặt ông vì tưởng ông không để ý.
"Thiên Nhãn Hội," Tịch Nguyệt nói nhỏ. "Bác có nghe tên này bao giờ không?"
Ông già im lặng dài. Tay vẫn khuấy nồi nước lèo.
"Nghe," ông nói cuối cùng. "Nhưng không nhiều người dám nhắc."
"Bác biết ai đứng đầu không?"
"Không biết tên." Ông già nhìn cô. "Nhưng nghe người ta nói — đây là tổ chức của quan chức, không phải giang hồ. Người đứng đầu mặc áo quan."
Tịch Nguyệt ngồi yên.
Áo quan. Không phải giang hồ.
Cô nhớ lại tất cả những gì biết về Khương Vô Thanh: thủ lĩnh Minh Án Cục, điều tra Hứa năm năm không kết quả, biết quá nhiều về vụ án từ đầu.
Minh Án Cục là cơ quan điều tra. Có đủ quyền hạn để biết ai đang bị điều tra và ai không. Có thể che chắn, có thể phơi, có thể quyết định ai thoát và ai không thoát.
Đó chính xác là những gì Phong Niên Đường bán.
Cô đứng dậy, đặt tiền trên bàn, và đi tìm Thẩm Dạ Hành.
Khi cô kể, anh lắng nghe không ngắt.
Rồi anh nói, giọng bằng phẳng: "Tôi đang nghĩ điều tương tự đêm qua."
"Và?"
"Và tôi cần thêm bằng chứng trước khi làm bất cứ điều gì."
