Chương 36 · Sư Phụ Là Mảnh Ghép Cuối

Từ Minh Đạo — chưởng môn Thiên Kiếm Tông — gặp Thẩm Dạ Hành vào buổi chiều, tại một quán trà vắng ở cuối phố Thượng.

Ông ta không ngạc nhiên khi Thẩm ngồi đợi. Ông ta ngồi xuống, gọi trà, và nói như người tiếp tục câu chuyện dở:

"Con muốn nghe gì?"

"Tất cả," Thẩm nói.

Từ Minh Đạo nhìn anh một lúc. Trong ánh mắt ông không phải ân hận — là mệt mỏi. Kiểu mệt mỏi của người giữ bí mật quá lâu.

"Thiên Nhãn Hội tiếp cận ta từ mười lăm năm trước," ông bắt đầu. "Lúc đó Thiên Kiếm Tông gặp khó — tài chính, tranh chấp đất đai với quan chức địa phương. Họ đề nghị giúp. Đổi lại..." Ông dừng. "Đổi lại là những gì con biết."

"Tám người chết."

"Nhiều hơn thế. Tám người ta biết. Còn nhiều người ta không biết."

Thẩm nhìn ông ta. "Và tông môn được gì?"

"Được yên. Được tiếp tục tồn tại." Giọng ông ta không xin lỗi — ông ta đã qua giai đoạn xin lỗi từ lâu. "Con có thể phán xét ta. Con có đủ lý do."

"Tôi không đến đây để phán xét."

"Đến để làm gì?"

"Đến để cho ông một lựa chọn." Thẩm đặt tay lên bàn. "Tự khai trước hội nghị giang hồ ba ngày nữa. Nói tất cả những gì ông biết về Thiên Nhãn Hội và Hứa Minh Thành. Đổi lại, tôi đảm bảo Thiên Kiếm Tông không bị giải tán — chỉ đổi chưởng môn."

Từ Minh Đạo im lặng dài.

"Nếu ta không chịu?"

"Thì tôi dùng bằng chứng tôi đang có. Và lúc đó không ai bảo vệ tông môn được." Thẩm đứng dậy. "Ông có ba ngày."

Ông ta nhìn theo Thẩm bước ra khỏi quán, lưng thẳng, bước chân không vội.

Học trò cũ của ông.

Ông ta tự hỏi khi nào đứa trẻ mười hai tuổi ông nhận vào tông môn trở thành người có thể cho ông lựa chọn như vậy.

Rồi ông nhận ra: ngay từ đầu. Ông chỉ không để ý.

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn