Nạn nhân thứ hai chết vào đêm mười hai, tháng Tư.
Lần này là Vương Đức Toàn — chủ hãng vận tải lớn nhất bến Đông, người chuyên lo việc đưa hàng từ Lạc Dương xuống Giang Nam. Xác được tìm thấy trong kho hàng riêng, ngồi tựa vào cột gỗ, tay vẫn cầm bình rượu chưa mở.
Cách chết hệt lần trước.
Thẩm Dạ Hành đứng trong kho hàng, mũi hơi nhăn lại vì mùi gỗ ẩm. Lần này anh đến đủ sớm để hiện trường chưa bị động.
Minh Án Cục cũng đến — muộn hơn anh mười lăm phút, và tỏ vẻ không vui khi thấy anh đã ở đó.
"Anh vào đây bằng cách nào?" Tên đội trưởng hỏi.
"Cửa sau không khóa."
"Cửa sau có khóa."
"Thì ra vậy," Thẩm Dạ Hành nói, giọng không thay đổi.
Ông đội trưởng quyết định không theo đuổi vấn đề này.
Có một nhân chứng — đứa trẻ con ông gác kho, ngủ quên trong góc và thức dậy vì tiếng động lúc nửa đêm. Nó thấy một người đàn ông áo xám đứng gần chỗ Vương Đức Toàn ngồi.
"Mặt ông ta trông sao?" Thẩm Dạ Hành hỏi đứa bé.
"Không thấy rõ. Tối lắm."
"Cao hay thấp?"
"Cao. Cao hơn bố cháu."
"Đi nhanh hay chậm?"
Đứa bé suy nghĩ. "Chậm. Như người đang đi dạo."
Người đi dạo sau khi vừa giết người. Thẩm Dạ Hành ghi chú vào trong đầu.
"Ông ta có nói gì không?"
"Có. Nói với ông Vương."
"Nói gì?"
Đứa bé nhăn mặt nhớ lại. "Cháu không nghe rõ. Nhưng... nghe như hỏi về một cái tên."
"Tên gì?"
"Cháu không nghe rõ. Chỉ nghe thấy... Thẩm."
Thẩm Dạ Hành không thay đổi nét mặt.
Anh đứng dậy, xoa đầu đứa bé một cái, và bước ra khỏi kho hàng. Lâm Tịch Nguyệt đang chờ bên ngoài — cô đến sau anh mười phút, bị lính gác chặn ngoài cổng.
"Có gì không?" cô hỏi, nhìn mặt anh.
"Cách chết hệt lần trước."
"Nhân chứng?"
"Một đứa bé. Câu chuyện của nó khá hữu ích." Anh dừng lại. "Cô có thông tin gì về vụ người làm công mất tích chưa?"
"Có. Người làm công đó tên Chu Bảo — làm kế toán cho Lâm Trường Khách. Biến mất đúng ngày hôm trước khi ông Lâm chết." Cô nhìn anh. "Trùng hợp quá mức chịu đựng."
"Đúng vậy."
"Anh nghĩ hắn còn sống không?"
Thẩm Dạ Hành nhìn lên bầu trời đêm Lạc Dương. Trăng non, ít ánh sáng, gió từ sông Lạc thổi vào mang theo mùi bùn và cá.
"Tôi nghĩ," anh nói chậm, "nếu hắn còn sống thì đang trốn rất giỏi. Và nếu hắn biết lý do mình phải trốn thì hắn biết điều gì đó rất quan trọng."
Tịch Nguyệt gật đầu. Rồi cô nói, giọng khẽ hơn: "Thẩm Dạ Hành — nhân chứng nhắc đến tên anh à?"
Anh quay đi, bắt đầu bước.
"Ngủ ngon," anh nói qua vai.
