Quán Nguyệt Hà không có gì đặc biệt ngoài việc nó đủ yên tĩnh để nói chuyện mà không ai nghe.
Thẩm Dạ Hành ngồi ở bàn góc từ giờ Dậu. Anh gọi một ấm trà và uống một mình cho đến khi Lâm Tịch Nguyệt xuất hiện — lần này không có râu giả, tóc vẫn búi nam nhưng trông tự nhiên hơn. Cô ngồi xuống, nhìn ấm trà, rồi nhìn anh.
"Anh uống trà một mình ở góc tối trong hai tiếng?" cô hỏi.
"Tôi đang suy nghĩ."
"Suy nghĩ không cần ngồi góc tối."
"Ngồi góc tối suy nghĩ hiệu quả hơn."
Cô không tranh luận điều này. Cô rót trà cho mình, uống một ngụm, và bắt đầu:
"Tôi tra lý lịch Vương Đức Toàn. Ông ta cũng từng làm ăn với Lâm Trường Khách — vận chuyển hàng cho Lâm thương hội trong ba năm liên tiếp." Cô nhìn anh. "Hai nạn nhân có mối liên hệ."
"Còn nữa không?"
Cô rút ra một tờ giấy nhỏ, trải lên bàn. "Tôi tra thêm. Cả hai đều từng ký hợp đồng với một công ty tên Phong Niên Đường — chuyên môi giới hàng hóa. Công ty đó thành lập sáu năm trước, có trụ sở ở phố Tây." Cô nhìn anh chờ phản ứng.
Thẩm Dạ Hành nhìn xuống tờ giấy. Anh biết cái tên đó. Đã biết từ lâu. Nhưng để Tịch Nguyệt tìm ra bằng đường cô đi — thú vị hơn.
"Cô muốn biết chủ Phong Niên Đường là ai không?" cô hỏi, giọng có chút đắc thắng.
"Nói đi."
"Hứa Minh Thành." Cô gập tờ giấy lại. "Hứa Đại Nhân của chúng ta."
Anh gật đầu.
"Anh đã biết rồi."
"Đã biết."
Cô nhìn anh với vẻ mặt mà anh đoán nghĩa là: *tại sao anh không nói trước.* "Vậy anh còn biết gì mà không nói?"
Thẩm Dạ Hành uống trà. "Nhiều thứ."
"Thẩm Dạ Hành."
"Lâm Tịch Nguyệt."
Họ nhìn nhau.
Cuối cùng cô thở ra. "Được. Tôi kể thêm một thứ, anh kể lại một thứ. Công bằng không?"
"Được."
"Cha tôi," cô bắt đầu, giọng hơi chậm hơn bình thường, "trước đây cũng là thương nhân. Ông mất cách đây bốn tháng — đột ngột, không bệnh." Cô nhìn xuống chén trà. "Ngày đó tôi không có ở Lạc Dương. Tôi đến sau. Người ta nói ông chết tự nhiên."
Thẩm Dạ Hành nhìn cô. Một cái gì đó thắt lại trong ngực anh — không phải thương hại. Là một thứ khác, khó định nghĩa hơn.
"Tên cha cô là gì?" anh hỏi, giọng khẽ hơn bình thường.
"Lâm Phong Trực."
Anh biết cái tên đó.
Anh biết cả cái cách người đó chết.
Anh nhấc chén trà lên, uống, và đặt xuống.
"Phong Niên Đường," anh nói, "không chỉ là công ty môi giới hàng hóa. Nó là mạng lưới kiểm soát thông tin thương mại của cả ba tỉnh phía đông." Anh ngừng lại. "Ai ký hợp đồng với họ — họ biết mọi thứ về người đó. Ai biết quá nhiều về họ — người đó chết."
Tịch Nguyệt lặng im một lúc. "Và cha tôi?"
"Kể lần sau," anh nói.
Không phải vì không muốn nói. Mà vì chưa đến lúc.
